Showing posts with label Lảm nhảm. Show all posts
Showing posts with label Lảm nhảm. Show all posts

What do I want?

0 nhận xét

Mình muốn gì nhỉ? Ngồi thu lu trong góc văn phòng, mặt đần đụt ra mà ngẫm nghĩ nhưng mãi không tìm ra được đáp án. Công việc ư? Sáng ra đã khó chịu vì vụ thủ tục giấy phép thế lọ thế chai làm nản hết cả người, tụt hết cả cảm xúc muốn phấn đấu tìm kiếm khách hàng. Gia đình tình cảm ư? Nào thì cung chiếu tuyệt mạng, tam hình gì gì đó, rồi bm phản đối... Có mỗi cảm giác thực sự người đó là của mình khi âu yếm hôn hít tí, mà thực tế là mình cũng chẳng tin tưởng lắm, chỉ đc ngày nào hay ngày đó. Chẹp. Chẳng lẽ dẹp luôn :)) mà dẹp thì buồn :)) mình thì k chịu đc buồn, hay đúng hơn là rơi vào thảm cảnh như cuối năm ngoái. Có con à? Cũng có vẻ được đấy, nhưng mà liệu bm có chửi cho ong đầu lên k nhỉ? Còn chẳng biết tuyên bố "cuối năm có em bé, mình cưới" là thật hay giả nữa :))
Nói chung là một đống bùi nhùi!

Mãi mãi là bao xa?

0 nhận xét

Warning: Cái title bài viết hoàn toàn không liên quan tới nội dung, chỉ là tên một cuốn ngôn tình đang đọc dở mà thôi!

Mà ừ nhỉ, mãi mãi là bao xa? Bao lâu? Bao nhiêu lời hứa lời thề đã nhắc đến hai từ "mãi mãi"? Và trong đó có bao nhiêu lời thề được giữ trọn vẹn? Chẳng ai biết!
Lạc mục đích rồi!!!

Hình như mình đang có vấn đề về đầu óc! Cả ngày cứ tủm tỉm cười. Cười người. Cười ta. Cười một đứa tự cho mình là thông minh nhưng cuối cùng lại vứt đi toàn bộ lý trí để làm theo bản năng một cách...theo đánh giá của người ngoài thì phải nói là hoàn toàn ngu ngốc. Ha ha ha... Mình cũng chẳng biết nữa. Mình cảm thấy cần điều đó nên mình làm, vậy thôi. Ít ra thay vì quạu quọ, nhăn nhó sầu não, mình cũng đã cảm thấy vui vẻ hạnh phúc, được cười dù là nhạo chính bản thân mình.
Thật là một đứa không có bản lĩnh mà!

Đây chính là biết bụi rậm toàn gai góc rắn rết nhưng vẫn đâm đầu vào, là nhắm mắt đưa chân hoàn toàn nghe theo khao khát của bản thân mà. (Nghe sao mà nó cao cả vậy, hay ho vậy!). Cứ để xem nó sẽ dẫn đến đâu, nước chảy đến đâu cầu xây đến đấy vậy, chấp nhận thôi :)

Mình cũng muốn có con, có gia đình bé nhỏ của riêng mình lắm chứ...

Tháng 4

0 nhận xét

Một tháng 4 nữa lại về. Hoa doi đã rụng đầy sân trước, cây hồng cũng trổ lá xanh ngắt thay cho những cành cây khẳng khiu ngày đông. Trên phố lại chuẩn bị ngập tràn loa kèn trắng. Tháng 4. Ngày 18.

Chuẩn bị trước tinh thần đề phòng hôm đó xảy ra chuyện, nhưng hình như cảm xúc đó đang đến hơi sớm thì phải! Muốn cười thật to, muốn khóc cho thật thoả, muốn thả cảm xúc ra ngoài nhưng lại chỉ có thể ngồi đờ đẫn trơ trọi trên ghế nhựa, nhìn mọi người tập một cách khôg cảm xúc. Muốn nhảy múa nhưng lại không có patner, bị đá từ người này sang người nọ. Chuyện quái gì thế không biết!?!

Giờ kiếm đâu ra người chịu nghe mình lảm nhảm nhỉ? Nhiều chuyện quá, muốn xả, muốn tâm sự...

Mệt mỏi lắm rồi...

26 Tết

0 nhận xét

Cảm giác cô đơn một cách kỳ cục, đến mức mình vừa muốn khóc vừa muốn cười :)) :(( Hấp thật!

Ngày 26 Tết, cả nhà về quê nội ngoại, một mình tui tự kỷ đi làm 😥 có buồn, có tủi cũng ko dám than trên fb nữa vì sợ tai vách mạch rừng 😂

Lo lắng, Sợ hãi.

Thôi kiên nhẫn vậy!

Mặc Sênh

0 nhận xét

Mặc Sênh của thời sinh viên sôi nổi, rạng rỡ như ánh mặt trời. Mặc Sênh của 7 năm sau trầm tĩnh, cẩn trọng hơn.

7 năm. Cha mẹ, mẹ không quan tâm. Một mình bươn chải nơi xứ người. Lòng luôn đau đáu hướng về một người mà bản thân không có dũng khí đối mặt. Thử hỏi còn ánh sáng nào có thể luôn rạng rỡ được nữa?

Cười nói với người chồng hờ,  với bạn bè xung quanh, để rồi đêm Valentine lặng lẽ ngồi bó gối trên sofa gõ tên người đó vào ô tìm kiếm..

Mình thì sao? Gì cũng không dám! Như một con rùa rụt cổ trong mai, một con đà điểu vùi đầu trong cát một cách ngu ngốc vậy. Đến bao giờ đây?

Cho một buổi sáng ngồi bó gối trên giường, miệng lẩm nhẩm một cái tên còn đầu óc thì không biết phải làm thế nào cho phải. Thôi đành để future-Paige giải quyết vậy. Ha ha ha

Bên nhau trọn đời

0 nhận xét

Lâu lắm rồi mới lại log in vào blog này, cũng như lại viết lảm nhảm gì đó. Giờ Bên nhau trọn đời đã lên drama, sốt xình xịch trên mạng, không biết liệu có ai vì gõ từ khóa này trên Google mà đi lạc vào cái xó xỉnh này của mình không nhỉ?

Mắt xem phim, tay ôm truyện, đầu miên man nghĩ. Đã có rất nhiều chuyện xảy ra kể từ bài post gần đây nhất, ngay cả bản thân mình, mình tự nhận thấy cũng thay đổi nhiều. Đời mà, bãi bể nương dâu chẳng mấy hồi!

Đôi lúc tự nghĩ, càng lúc càng thấy bản thân mình sao giống Dĩ Thâm đến vậy? Chỉ không biết là, cái 7 năm ấy của Dĩ Thâm, với mình, nó bắt đầu từ tháng 4/2008 hay từ tháng 8/2014? Đọc lại truyện,, nghe nhạc phim, xem Mặc Sênh Dĩ Thâm từ trang sách bước lên màn hình, thấy cảm xúc sao mà "tràn trề". Nếu cách đây 2-3 tháng, chắc hẳn mình đã lại khóc sướt mướt nức nở, lại tiếp tục hoang mang, nhưng giờ chỉ thấy lòng bình thản. Có bấn loạn cũng chỉ là cảm xúc ùa về nhiều quá mà biết rằng chẳng thể tâm sự với ai.

Có 2 câu quote khiến mình suy nghĩ mấy hôm nay. Câu thứ nhất là "Bình thản bởi vì đã xác định. Xác định là sẽ đợi chờ."; câu thứ hai là "Sometimes you need to forget what you feel and remember what you deserve." Câu thứ 2 thì mình hiểu và đang cố gắng thực hiện, nhưng thấy bản thân bình thản như thế này, lại thấy giật mình vì câu thứ nhất. Chẳng lẽ mình lại tiếp tục? Chắc không đâu, mình chỉ là đang đợi điều xứng đáng với mình mà thôi, nhỉ?

Khi người ta đi lạc, họ sẽ đứng lên các giá chào hàng, ở nơi nổi bật nhất để người còn lại có thể dễ dàng tìm thấy, còn với đứa lười biếng như mình thì chỉ ở nguyên chỗ cũ, đợi họ quay lại thôi...
Vấn đề là, đợi đến khi nào? Và liệu có đáng để đợi hay không? Mình vẫn chưa tìm được câu trả lời.

Mẹ Mỹ dạy con gái

0 nhận xét

Mẹ Mỹ dạy con gái 

1. Hãy đảm bảo là con luôn có một khoản tiền riêng. -> checked. Nhưng nó luôn bị đe dọa, hic

2. Phải luôn mặc đồ lót đẹp và sạch sẽ. -> checked

3. Con hãy uống nhiều nước và đừng ăn đồ chiên rán dầu mỡ. -> huhuu làm sao đây khi mình rất thích ăn đồ xào và super lười uống nước :((

4. Không được đi xe tốc độ cao. -> checked, tất nhiên là trừ trường hợp mình đang vội.

5. Hãy để ý cách cư xử của mình và luôn biết ngẩng cao đầu. -> checked.

6. Đàn ông giống nhau hết, họ chỉ khác nhau mỗi khuôn mặt thôi. -> hummm

7. Không bao giờ nên đặt mình vào hoàn cảnh phải phụ thuộc vào đàn ông. -> I'm trying

8. Hãy đối xử tốt với chị gái của con, vì khi bố mẹ không còn, các con sẽ cần có nhau! -> it's OK.

9. Hãy cho mẹ biết bạn con, mẹ sẽ biết con là người thế nào. -> :-?

10. Nếu con cưới ai đó chỉ vì tiền thì con sẽ hiểu được kiếm tiền khó thế nào -> mình hiểu kiếm tiền khó như thế nào, nhưng cưới ai đó chỉ vì tiền thì không .

11. Xà phòng rất rẻ, nên con không có lí do gì mà bẩn thỉu cả. -> có lý do nữa, đó là lười :v

12. Tiền không mua được hạnh phúc, nhưng ít nhất nó cũng làm cuộc sống của con dễ dàng và đỡ căng thẳng hơn. -> chuẩn cmnr!

13. Con hãy đóng góp và là một phần của cộng đồng.

14 Luôn đánh 1 ít son môi, nó sẽ làm con cảm thấy tuyệt hơn nhiều. -> QUÊN. LUÔN LUÔN.

15. Không cần biết ai sẽ bước vào cuộc đời con, đừng bao giờ quên mình là ai. -> checked

16 Không bao giờ nên từ chối cơ hội có thể giúp con học những kĩ năng mới. -> checked.

17.Con hãy là người chủ động chọn cuộc chiến cho riêng mình. -> không hiểu.

18. Hãy hoàn thành nghĩa vụ của con và đừng đòi hỏi phần thưởng cho việc đó.

19. Hãy luôn có những ý nghĩ vui vẻ.-> tùy thuộc vào hoocmon nữa ah :(

20. Con nên nhớ rằng những gương mặt thân thiện cũng có thể nói dối. -> mình ngây thơ dễ tin lắm :(

Stress

0 nhận xét

Dạo này mình rất đau đầu. Stress vô cùng. Lý do ư? Nhiều lắm. Chuyện công việc, chuyện gia đình, rồi cả chuyện tương lai nữa...

Người ta luôn đúng khi nói rằng trước đám cưới của bản thân, các cô dâu luôn bị stress. Stress tiền hôn nhân, hình như người ta gọi nó như vậy. Mình thì cũng đang muốn bứt tóc, đập cái đầu như muốn nổ tung đầy những suy nghĩ vào gối đây.  Nào là khi nào 2 bên gặp mặt, chuẩn bị lên wedding plan. Nào là ảnh cưới, váy cưới. Nào là chuyện đặt tiệc, nhà hàng. Rồi chuẩn bị tài chính ra sao khi mà mỗi lần stress mình lại vung tay mua lấy niềm vui? Rồi nhà cửa như thế nào?
Một chuyện cũng to đùng nữa là cưới xong mình sẽ đi đâu về đâu? Lên HN theo chồng thì công việc dở dang, vợ chồng vất vả, nhất là vấn đề tài chính khi mà mức lương của mình chưa chắc đã được như bây giờ mà còn nhiều thứ phải lo. Rồi còn bầu bí, con cái sao khi quy định ngầm bất thành văn của hầu hết các công ty bây giờ là ko sinh con trong vòng 2 năm kể từ khi nhận việc??? Ở lại HP thì... vợ chồng 6 năm yêu xa, đến lúc kết hôn cũng lại mỗi đứa một nơi thì... cưới làm cái quái gì nữa? Rồi có cưới xong thì mình ở nhà nội hay nhà ngoại? Ở bên ngoại thì sợ ông bà nội ko đồng ý, ở bên nội thì... thật sự mình không thấy thoải mái. Nhìn trước nhìn sau, xung quanh toàn "người lạ" trong khi chồng không có bên cạnh...

Bây giờ với mình mỗi ngày đi làm không phải ngày vui nữa mà là một ngày tra tấn. Gần 2 năm làm việc, cảm tình của mình với cty chẳng lên thêm đc tí nào. Chắc cũng vì hơn nửa năm trời chỉ có một mình, rồi khi có đồng nghiệp lại là đứa không hợp cạ, chẳng nói chuyện đc gì, thành ra cũng không có chuyện tụ tập hay buôn dưa lê gì cả, hứng thú làm việc cũng tụt đi nhiều. Thật sự là chán lắm rồi.
Hôm nay lướt qua vietnamwork, thấy Ben lines vẫn tuyển doc/cust ở HN, văn phòng thì ngay gần chỗ chồng làm. Muốn chuyển lên quá, mà cưới xin thì chưa, nhà lại bận việc... Cơ hội này liệu có mấy lần?

Lảm nhảm

0 nhận xét

Có khi nào mình bị điên không nhỉ???

Bảo rồi, mắt không thấy thì tim không đau, thế mà vẫn cứ tò mò. Curiously kills the cat mà :)) mình là con mèo tò mò rồi quay ra ngồi tự kỉ, để những suy nghĩ, cảm xúc giết mình :))

Thèm một trận khóc tơi bời hoa lá, khóc đến nức nở, khóc đến không thở đc để trôi hết tất cả những ấm ức này.
Thèm ai đó ôm mình thật chặt lúc mình khóc, thơm lên má mình dỗ dành.
Thèm những đêm rét nàng Bân này có ai ôm mình ngủ, để mình không phải nằm co ro cuộn ng lại đến mức sáng hôm sau đau cả bụng vì gập người...

Haizzz

Mình bị điên thật rồi ấy :)) Hay là đã đến giới hạn chịu đựng nhỉ???

Gloomy days

0 nhận xét

Mấy ngày nghỉ Tết dương lịch, ngoài vụ đi xem phim "12 con giáp" với mấy đứa ra thì gần như mình không ra khỏi nhà :| Cứ loanh quanh luẩn quẩn với cái lịch trình sáng ngủ đến 9h, dậy, nấu cơm trưa, ăn cơm, dọn dẹp, ngủ trưa đến 3h dậy, lại nấu cơm chiều, ăn cơm, dọn dẹp, ôm lap đến khuya rồi đi ngủ. Cảm giác đến ngố cả người ra ấy :|

Trời thì rét, làm gì cũng ngại. Buồn buồn lôi bột làm bánh thì men hết, bột đa dụng hết :| Cố vét và vớt vát được 1 mẻ paparoti - lượng men dùng có 1/2 so với công thức, liên tục bật lò kích nhiệt cho men nở, bột mì hút nhiều nước hơn bthg, bột cafe hết nên phải dùng bột milo thay thế - và một mẻ su kem - dùng bột Cái Cân thay cho bột đa dụng. Kết quả ra một mẻ paparoti ngọt nhất từ trước đến giờ và mẻ su kem với cái vỏ dai dai, nhân cắn ngập miệng :)) Cũng chẳng đến nỗi nào, nhỉ?

Cơ mà vẫn không được đi chơi. Bực mình kệ việc nhà, tranh thủ mang sang cho chị Yến đôi quần của cái Sóc chị nhờ mình thay chun, ngồi đấy buôn dưa cho cả tiếng đồng hồ. Vui thì vui, nhưng về đến nhà lại chán! (cái của nợ gì thế ko biết =,.=). Mình muốn đi lượn phố mà :((

Đến hôm đi làm lại, một mình một văn phòng, việc chẳng có. Buồn thiu. Rủ Vổ đi ăn vậy. 2 đứa vào Lotte ăn suất finger chicken 500gr, 1 kem, 1 coca lớn rồi lượn sang parkson ngắm nghía. vác về một em sơn móng tay của Missha.
Tối về xử luôn. Sau một hồi bôi bôi quét quét, tẩy đi quét lại thì được như thế này , và mình cảm giác như nó đã soi sáng và chấm dứt chuỗi ngày u ám của mình vậy :))



Lần đầu tiên dám đánh liều sơn lên 3 ngón tay kia, và thấy thật là tuyệt vời :)) Không còn nhìn thấy màu vàng xỉn, thấy màu xám xám của móng tay hỏng nữa thấy tay mình đẹp lên bao nhiêu :))

Look back to 2012 and heading toward 2013

0 nhận xét

Còn hơn nửa tiếng nữa là sang năm 2013 rồi, làm tí tổng kết năm nhể ;))

Năm 2012, mình đã làm được những gì?

Mình đã chuyển việc. Công việc mới cũng không khác số với công việc cũ, nhưng chỗ làm mới, môi trường mới, công ty mới nên cũng vẫn là khác :)) Nhàn hơn này, chơi nhiều hơn, xem phim nhiều hơn và cũng cảm thấy người trì trệ nhiều hơn =.= Duy có cái tiền thì vẫn như thế :(

Mình có những chuyến đi tuyệt vời! Đầu năm là chuyến đi Lạng Sơn, giữa năm là đi Ninh Bình, cuối năm là Hồ Chí Minh và Singapore. Những vùng đất mới, những trải nghiệm mới thật là tuyệt!

Mình kết thúc nửa năm được ở bên người yêu và bắt đầu giai đoạn yêu xa mới. Khoảng cách xa hơn, tần suất gặp nhau ít hơn, tuy nhiên tình cảm thì mình thấy nhiều hơn, rất nhiều :x Cũng có những khúc mắc, mâu thuẫn nho nhỏ nhưng mục tiêu tương lai gần, kế hoạch sau này của hai đứa cũng đã được đem ra bàn thảo và đang đợi xem sẽ thực hiện được như thế nào.

Còn năm 2013 mục tiêu của mình là gì?

Thật sự thì mình cũng chưa xác định gì nhiều. Nước chảy đến đâu cầu xây tới đó thôi, tuy nhiên cố gắng phấn đấu để tiếp tục những chuyến đi của mình. Có thể là quay lại Singapore, hoặc đi Malaysia, hoặc vào miền Tây... tùy theo hoàn cảnh và kế hoạch. Vì cuộc đời là những chuyến đi mà, hãy đi và tận hưởng thôi :D

Chuyện linh tinh

0 nhận xét

... tưởng chừng như được hóa giải sau hơn 2 tiếng đồng hồ đàm phán trong tiếng nức nở, tiếng thở dài vẫn còn tồn tại âm ỉ như vỉa than bùn dưới lòng đất sau trận cháy rừng :)

Giờ sao nhỉ? Tóm tắt lại vấn đề một chút đã nhé:

Thứ nhất là vấn đề của chàng. Với chàng, việc nhìn thấy cái bản mặt của mình hàng ngày đã trở nên nhàm chán. Và chàng muốn thay đổi, tìm lại hào hứng xưa. Bằng cách nào? Giảm tần suất xuất hiện trước mặt nhau từ - gần như - 7 ngày/tuần xuống còn 5 ngày/tuần (mình đồ rằng có xuống 0 ngày/tuần với chàng vẫn ô kê!).

Còn mình thì sao? Với mình việc mỗi tối online với chàng đã trở thành thói quen suốt 4 năm qua. Chỉ cần ngồi đó, thi thoảng ngước lên thấy chàng vẫn ngồi đó làm bài, nghe nhạc, chơi đàn... như một kiểu giữ kết nối giữa hai người, dù chẳng nói chuyện gì cũng làm mình thấy yên một chút. Thi thoảng bắt gặp ánh mắt chàng, thấy chàng cười với mình, thơm mình một cái qua webcam thì thấy thật là hạnh phúc.

Giờ thì như thế nào? Sau khi nghe chàng đề đạt nguyện vọng và so sánh với cảm xúc của cá nhân mình, mình tự thấy mình sao giống một đứa đi ăn mày chút tình cảm quá vậy? Chẳng biết nên khóc hay nên cười nữa. Mình mong mỏi mỗi khoảnh khắc âu yếm của chàng, còn chàng thì thấy việc nhìn thấy mình hàng ngày không có chút hào hứng, thậm chí nhàm chán. Mà mình có đòi hỏi gì nhiều đâu, mình cũng đâu có dán mắt vào chàng liên tục, chỉ là đôi lúc đang đọc báo hay xem phim thì quay lại nhìn chàng một cái thôi mà.

Nói chung là mình thấy rất buồn, thất vọng và cũng gần như là tuyệt vọng. Cảm giác như chàng đang mong muốn một cuộc sống không có sự hiện diện của mình vậy. Giờ mới có gặp nhau mỗi tối qua màn hình máy tính, không va chạm gì mà chàng đã thấy chán thì sau này khi kết hôn, công việc bận rộn hơn, nhiều thứ phải lo hơn, nhiều va chạm xảy ra thì mình biết giữ sợi dây liên kết giữa hai đứa như thế nào bây giờ? Cứ thử tưởng tượng chàng đi làm cả ngày, gặp mặt khách hàng, xử lý công việc, tầm 7-8h tối mới về đến nhà. Mình thì lúc đó dọn dẹp, cơm nước, con cái, chổng mông lên lo không hết việc. Đến khi hai đứa tưởng như có lúc để nói chuyện thì đã quá mệt cho một ngày làm việc vất vả, lại mỗi đứa ôm một chăn quay vào tường ngủ thì thử hỏi, vợ chồng như vậy sẽ ra sao? Chưa kể mình mà nhiều việc linh tinh quá sẽ rất dễ dẫn đến cáu gắt, cao giọng - điều mà chàng không hề thích và mình luôn cố gắng kiềm chế cơn cáu kỉnh và kiểm soát cao độ nói khi ở gần chàng (một việc tốn cũng kha khá nơ ron của mình khi mà mình nói bình thường không cũng gần như là đang gắt rồi).

Aigoo~~

Hnay bạn ý không biết là không để ý hay không muốn nhìn mặt mình mà từ tối đến giờ mình không bật wc thì cũng chẳng nhắc nhỏm gì cả. Cũng chẳng quan tâm mình no đói ra sao - điều mà bình thường bạn ấy rất hay hỏi do mình đang trong chế độ ép tăng cân. Bạn ấy thực hiện đúng yêu cầu của mình luôn: bật wc cho mình nhìn thấy bạn ấy, còn bạn ấy không cần biết hnay mình ra sao. Mình rất muốn nói với bạn ấy là:

Sáng hnay lúc em ngủ dậy, dù buồn ngủ và hơi mệt vì tối qua ngủ muộn nhưng em vẫn thấy thoải mái vì ít ra đêm qua trong 10ph cuối anh vẫn cười đùa với em. Nhưng đến trưa, khi nỗi nhớ anh càng ngày càng đầy, thôi thúc muốn cầm điện thoại nháy cho anh, nhắn tin cho anh tăng cao thì em lại cảm thấy băn khoăn, phân vân: Không biết bây giờ anh đang làm gì? Liệu gọi cho anh thì có làm phiền anh không? Giờ có nháy anh để anh gọi lại thì em cũng chỉ là muốn nghe giọng anh, muốn nói em nhớ anh thôi chứ cũng chẳng có chuyện gì để kể cho anh cả. Cứ phân vân hoài... Đọc truyện thì lại đọc đúng đoạn tình cảm mùi mẫn nữa, lại càng cảm thấy như tra tấn mình vậy.
Buồn quá nên chiều em quyết định đi lượn BigC lấy tinh thần, tối về ăn cơm cười đùa với cả nhà, rồi hì hụi bóc hạt dẻ ăn đến no kễnh bụng, mong sao lúc gặp anh có thể hào hứng kể cho anh hôm nay em chăm chỉ làm việc như thế nào, xem phim hay ho ra sao, đi bigC ngắm nghía, chọn hàng như thế nào... chuyện đặt tên cho em bé mới sinh, chuyện hạt dẻ thơm bùi... Cuối cùng, anh làm bài. Okie, không vấn đề gì với em cả. Anh không nhắc em bật wc. Anh không nhìn em lấy một lần.

Haizzz...

Thật sự là đến một lúc nào đó mình sẽ phải biến mất thôi...

Lảm nhảm tiếp

0 nhận xét

Tâm trạng không tốt tẹo nào. Bắt đầu từ hôm em Bơ mất tích...

Gõ được rõ dài rồi không hiểu sao lại mất. Chẳng muốn type lại nữa.

Tối qua quyết tâm không gọi cho bạn kia trước thì đợi mòn mỏi đến 1 rưỡi sáng vẫn không thấy bạn ấy gọi tìm mình. Vừa buồn vừa tủi thân. Uh thì có thể bạn vui bạn vui bè không nhớ đến mình, bạn bảo khi nào bạn đi ngủ thì bạn mới nghĩ đến mình mà. Nhưng mà đã 1 rưỡi sáng rồi, bên đó là 12 rưỡi... Bấm máy cho bạn. Bạn gọi lại, sau vài câu thì lại quay lại hỏi sao mình ko gọi bạn ấy? rồi thì có chuyện gì không, không có chuyện gì thì đi ngủ đi.

Buồn tủi. Chẳng lẽ không có chuyện gì thì không được gọi cho bạn? Chỉ là muốn nghe thấy bạn ở đầu bên kia, để vẫn có cảm giác hai người kết nối lại được với nhau, để có ở đây một mình thì vẫn biết bạn ở bên kia cũng ở đó với mình, như vậy không được sao? Mình - theo lời bạn ý - không online, không sms gọi điện giục như mọi khi, cũng chẳng thấy bạn ấy hỏi han gì. Lỡ một ngày mình mất tích, liệu bạn ấy có đi tìm không nhỉ?
.
.
..
Chắc là không đâu, còn nhiều cái quan trọng với bạn ấy mà :)

Có bao giờ bạn ấy nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày mình có thể sẽ biến mất khỏi bạn ấy không nhỉ?

Lảm nhảm

0 nhận xét

Muốn type cái gì đó.

Dạo này mình nhiều chuyện quá, muốn viết tất cả ra mà không biết nên bắt đầu từ đâu: chuyện đi Sing và suy nghĩ tiền/hậu đi Sing, kế hoạch tương lai, chuyện đám cưới, chuyện quản lý chi tiêu... Nhiều thế nhỉ?

Đèn đỏ. Đau lưng dã man. Không hiểu sao lần này lại đau lưng vậy, trong khi mọi lần có như vậy đâu cơ chứ T_T Giờ có ai massage, rút lưng cho mình thì tốt biết bao.

Tập may áo cao cổ tay raglan thì còn mỗi cái cổ chưa cắt chưa may. Ráp vào thì eo hơi rộng cũng chưa sửa.

Làm dép bông đi trong nhà thì còn thiếu vải chống trơn ở đế dép chưa mua đc. Không có cái đó, mùa nồm đi dép vải nỉ thì trơn trượt ngã dập mặt xuống đất lúc nào không biết.

Đan cái khăn vòng. Len nhiều bụi quá, nản.

...

Mình còn làm gì được nữa hả trời??? À còn làm bánh. Thèm ăn bánh mì bơ, thơm lừng mùi bơ, đáy bánh thì giòn rụm do ngấm bơ chảy ra trong lúc nướng. Vậy mà sao? Trứng gà không còn một quả, và quan trọng là cái lưng đau khiến mình không muốn làm gì hết luôn T_T

Nghĩ đến việc tí nữa cúi xuống rửa bát mà oải quá T_T

--

Sang tháng cả tiền lương + tiền đi công tác đc 7tr. Trả mẹ 6tr là hết, còn nợ Vổ 2tr nữa. Và tình hình là mình đang nghiệm sưu tập vải các thể loại :| Ôi trời ơi mỗi lần mua cũng phải ít là 100k thế này ... Dùng thì tiếc, chỉ thích để mấy cuộn vải đó để ngắm thôi T_T Trước mình mua len, mua kit thêu, mua đồ hoa voan đều có tài trợ của giai, mà muốn giai tài trợ thì phỉa giải trình đầy đủ nên phần nào cũng kiềm chế đc. Giờ thì ta cứ bạt mạng thôi T_T đã thế cái Thúy còn tiếp tay khi mạng hỏng không canh đc vải nữa chứ, hichic

Mấy cái này gọi là xí xớn và đú đởn, nhể?

Lảm nhảm

1 nhận xét

Tự nhiên xem phim xong lại đâm ra lẩn thẩn, ngồi nghĩ nọ kia...

Chẳng có bao giờ anh sẽ bỏ lại mọi thứ sau lưng vì mình đâu nhỉ? Anh còn nhiều thứ phải lo nữa mà: gia đình, sự nghiệp nữa... Mình chỉ là một phần nhỏ thôi :)

Liệu chỉ một câu nói "Đừng đi!" có khiến anh dừng lại ở bên mình? Mình không thích sống ở Hà Nội. Tuần lên đó ăn chơi mua sắm một hai ngày, tháng đôi ba lần thì đc, chứ sống ở trên đó mãi mình không thích tẹo nào, nhưng mà...

Đôi lúc tự nghĩ, liệu những thứ mình CÓ THỂ có đc sau này, có đáng khiến mình phải đánh đổi nhiều vậy không nhỉ?

.
.
.

Có những chuyện dù nhỏ nhưng cũng để lại những vết thương rất lớn mà đến giờ mình vẫn không quên được.

Liệu anh có thể bảo vệ, che chở được cho mình và gia đình nhỏ sau này của mình không khi trách nhiệm của anh còn phải lo cho 2 gia đình khác? Mình có thể cố, nhưng ngưỡng của mình như thế nào, mình cũng không chắc được.

Chuyện tình yêu

0 nhận xét

Vừa kết thúc chuyến training 1 tuần trong SG với nhiều cảm xúc hỗn độn, trong đó có lẽ phải kể đến cậu bạn mình gặp trong đêm cuối cùng ở thành phố: Joseph. Joseph là con trai (con riêng của vợ) của bạn thân của sếp bự và cũng là đối tác lớn của công ty (nghe lằng nhằng nhỉ!) nên trong buổi tiệc của cty do sếp Eva mời, bạn ấy cũng đến dự và được giới thiệu cho nhân viên mới là mình. Và nói chung là nhiều sự nó bắt đầu từ đấy.

Mình ấn tượng là bạn ý trông trẻ con, xí xa xí xớn ý :)) Mình giới thiệu tên và nguồn gốc cái tên của mình xong bạn ý bắt đầu chém gió về phim Charmed 8-} Rồi bọn mình vui miệng rủ bạn ý đi karaoke, mặt bạn ý sáng rỡ luôn mà vẫn phải nói :"Để tao xin phép bố tao đã!" Gì chứ thể loại con trai qua 18 tuổi mà hơi tí xin phép thế là mình ko thích rồi, chỉ thông báo thôi thì okie (ko thông báo cũng ko đc, đấy là thể loại vô trách nhiệm với gia đình!) Đến chỗ hát bạn ý tiếp tục buôn dưa với mình đủ thứ trên trời dưới bể và có vẻ như là .. cố tình ngồi sát cạnh mình. Mình còn để ý thấy hình như bạn ý còn định khoác vai mình nữa cơ nhưng chắc nghĩ sao đó lại để tay lên thành ghế chứ ko khoác vai mình nữa (may nhá, để lâu tí nữa là mình nói thẳng mặt luôn đó). Lúc nó đi toilet anh Định nói với mình là "Thủy ơi nó thích em đó, nó vừa bảo với anh thế!".
.
.
.
Lần thứ hai có ng bảo với mình là có ng khác thích mình, và phản ứng của mình vẫn là cười và gật đầu ý bảo em biết rồi =)) trời ơi mình làm gì mà bạn ấy thích mình nhể =)) từ hồi chàng ngỏ lời với mình cách đây 4 năm rưỡi, giờ mới có ng nữa thích mình đó nha =)) cũng có tí ti xúc động :"> Đã thế lúc về bạn ý còn cứ gạ đi chung xe máy với mình nữa chứ, đến lúc nhớ ra ko có mũ BH mới chịu đi taxi về một mình. Đêm thì nhắn tin "Have a good night beautiful eyes" . Chưa kể hôm sau mình ở sân bay bạn ý gọi 2-3 lần liền chỉ để tạm biệt hỏi han mình. Trời ơi cảm giác lâu lâu có ng tán tỉnh cũng vui phết =))

Cơ mà chuyến đi này mình cũng hiểu thêm đc một số thứ. Từ chuyện cái Thúy thằng Hoàng, đến chuyện bạn Joseph cũng khiến mình suy nghĩ nhiều về mình với anh. Cứ thử nghĩ xem, cái Thúy thằng Hoàng yêu nhau sau mình có 1 năm mà cái Thúy đi có 1 tuần, thằng Hoàng sáng sớm trc khi đi làm gọi, đang làm giữa buổi - gọi, nghỉ trưa - gọi, chiều tối - gọi, khuya - gọi. Mà không lần nào dưới 10ph cả đấy nhé. Trong kho đó mình với anh thì sao? "Anh ơi tối nay em đi chơi em ko mang lap về ksan đâu". Thế là hết. Hôm nào cao hứng thì gọi điện buôn dưa một tí, chứ không có chuyện ngày gọi mấy cuộc như thế kia, có hôm còn chẳng sms nào nữa cơ. Mà bọn nó hơi tí lại dỗi nhau, ông Hoàng thì lo lắng thái quá làm mình cũng bị vạ lây, chưa kể - theo lời cái Thúy - còn hay ghen nữa. Hừ! Nào là đi chơi phải có ng đưa đi đón về - trời ơi bọn tui 23-24 tuổi đầu rồi chứ có phải con nít đâu. Ừ thì SG nhiều cướp giật, nhưng đâu cứ phải phụ thuộc ng khác như vậy? Làm mình có xe mà cảm giác như bị bó chân ấy, muốn tự đi khám phá mà có 2 đứa, chẳng lẽ lại cãi nhau. Cái Thúy thì gì cũng ng yêu rồi =.=, nản bà cố! Kiểu này là không có lòng tin vào ng yêu nên mới vậy mà, phụ thuộc thái quá. Chính ra như bọn mình lại thoải mái, tin tưởng nhau là chính, mỗi ng đều có một khoảng trời riêng. Tự do đấy, nhưng lúc nào cũng nghĩ là mình làm thế này liệu có đi quá niềm tin của ng yêu mình không, nên không có gì là đi quá giới hạn cả.
Rồi bạn Joseph nữa, không hiểu sao bạn ý sinh sau mình có 5 ngày, cái Thúy thì bảo bạn ý trông già mà mình cứ có cảm giác bạn ý trẻ con thế nào ấy :)) Chẳng bằng một góc ng yêu mình :> Cho dù lúc bọn mình xa nhau, mình nghĩ linh tinh, tưởng tượng ra đủ thứ này nọ nhưng lúc ở bên anh, những cái đó biến mất hết, chỉ còn lại cảm giác bình yên và tự tin vào chính mình, vào chính tình yêu của 2 đứa thôi. Mà anh có già hơn mình mấy đâu, hơn có 1 năm nửa tháng thôi mà!

Đấy, thế mới bảo là bọn mình yêu nhau là chuẩn nhất quả đất rồi, anh nhỉ? :-* Em yêu anh lắm, cơ mà thi thoảng anh lại tán tỉnh em tí nhé :"> cho em thấy sung sướng một tẹo, hehe :">

Thèm máy may

0 nhận xét

Cái cảm giác lên cơn vật mà không có thuốc thật là kinh khủng :-< Cả tuần nay lên cơn vật máy may, mà cái dùng đc cũng phải 1tr5, 1tr6 ~ 100 S$ rồi , ngất ngư mãi thôi...

Ngày xưa đã từng khóc như mưa như gió khi học nghề bị xếp vào lớp may chứ không phải lớp tin, đến khi học dần dần lại thấy thích thú, có cái máy may con bướm của ông bà để ở nhà mà cứ ra đạp suốt. Nhóc lớp 8, thích thì thích thế thôi chứ chẳng làm đc gì ra hồn. Ấy thế mà năm ngoái điên điên thế nào lại quay ra thích máy may, thích em Brother BM 2600 giá hồi đó là 4tr9 kìa. Tự AQ là em ý đắt quá, để sau này lấy chồng rồi đòi sính lễ sau ( >:) ), thế là thôi, cai cơn vật bằng cách khâu tay đc cái túi xách.

Bây giờ lại lên cơn nữa, mà cơn lần này có vẻ khó chữa. Cũng AQ, cũng lẩm bẩm máy mới thì đắt, máy cũ thì tận trên HN khó mua bla bla... nhưng chẳng có tác dụng gì >"< Tính khâu tay cái túi mới thay cho cái cũ đã cũ sờn cũng không đc, đo đo cắt cắt một hồi, chọc đc 2 mũi kim là chán, đáp 1 góc. Haizzz

Chiều nay qua hàng bán may may cũ mới mò ra trên đường Cát Dài, 1tr6 cái máy Riccar hàng Nhật. Máy gia đình, không dùng có thể xếp gọn vào như cái vali để góc nhà hoặc trong tủ. Cơ mà 1tr6.... Tính cả mua máy Toptek có 550k - 990k thui cơ mà nghe mọi người bảo tiền nào của nấy, mua về chỉ làm đồ chơi nên lại thôi ~.~ Òa òa :((

...
Nói túm lại là ca này khó chữa rồi :-< Giờ nấu nướng cũng chẳng màng, game gủng không thiết, running man không thèm down... cả ngày cứ tương tư mãi em máy may thế này, nguy hiểm quá :-<

You are the apple of my eyes

0 nhận xét

Vừa xem xong phim này, thấy nhớ lại ngày cấp 3, mình cũng như vậy :) Cái anh chàng Kha Cảnh Đằng kia... thật sự đến giờ mình vẫn tò mò không biết những ngày tháng ấy bạn đó nghĩ gì nữa :)) ai da...

Thui rồi, cứ coi đó là một bí mật mà chắc đến cuối đời mình cũng không đc biết đi :))

Ầy dà, trời mưa lại lảm nhảm luyên thuyên rồi...



Phim xem tại đây nha

Bố là bà giúp việc

0 nhận xét

Photobucket


Đọc xong quyển sách này tự dưng có hứng thú viết review, chắc có lẽ vì nó quá khác so với hình dung của mình khi đọc phần giới thiệu sách trên tiki cũng như bìa sau của sách :) Những lời giới thiệu đó là:

Bố Là Bà Giúp Việc được chuyển thể thành bộ phim nằm trong top 100 phim hài hước nhất thế kỷ 20.
Bà giúp việc mới tới người to uỵch, mặt bứ phấn, trông rõ là kém duyên. Vậy mà lũ trẻ đứa nào cũng thích bà, chả là vì chúng biết bà là bố Daniel chứ chẳng ai xa lạ. Chỉ mẹ Miranda là không biết.

Để có thêm thời gian bên các con, Daniel đã phải đóng giả bà Doubtfire tới nhà vợ cũ xin làm giúp việc. Có biết bao tình huống dở khóc dở cười bởi Daniel cứ quên mình đang là bà Doubtfire. Những lần như thế lũ trẻ lại được chứng kiến tài diễn xuất cũng như sự giảo hoạt của bố chúng.

Nhưng lần này, Daniel phải đau đầu không biết xoay xở ra sao, phân thân thế nào, để đồng thời đóng cả hai vai: bà giúp việc Doubtfire kiêm người mẫu khỏa thân cho lớp vẽ của bà hàng xóm.

Ai cũng nhận xét là quyển sách này buồn cười, nhưng mình không cười được. Cười sao được khi hiển hiện trong câu chuyện là một gia đình tan vỡ? Cười sao được khi bố mẹ - cựu-vợ và cựu-chồng - coi nhau như kẻ thù, mở miệng ra là nói xấu nhau, là đe dọa, là hằn học, là những hành động đầy tính bạo lực dù chỉ là trong tưởng tượng? Cười sao được khi ba đứa trẻ hoang mang, chỉ biết bịt tai, nhăn mặt, nép vào nhau hay tệ hơn - chui xuống gầm nôi - để trốn mỗi khi bố mẹ gây gổ? Mình không cười được. Mình chỉ cảm thấy nỗi xót xa cho bọn trẻ, chỉ cảm thấy giận ông bố bà mẹ kia mà thôi. Một người thì ích kỷ. Một kẻ thì vô tâm. Chỉ khổ bọn trẻ thôi. Mình như thấy bé Lydia và Chris già trước tuổi, Natty ngây thơ thường xuyên bị căng thẳng trong những cơn thịnh nộ của cả bố và mẹ. Mình thấy tình cảm cha con của ba đứa trẻ bị ngăn cấm, thấy tình mẹ con bị rạn nứt... Thấy nhiều và đau nhiều.

Cả hai nhân vật người lớn ở đây đều đáng trách. Mới đầu mình cũng nghĩ Daniel vô tội, nghĩ rằng Miranda quá nỡ độc ác khi chia rẽ tình cảm cha con nhưng càng đọc, càng thấy những lời tâm sự, những câu chuyện kể của Miranda và lũ trẻ, mình càng thấy Dan cũng đáng trách không kém khi quá vô tâm, không quan tâm đến những người xung quanh mình, nhất là vợ và con, những người thân yêu nhất.

Gia đình là gì nếu đó không phải là nơi để mỗi người thấy tự hào và yên bình khi nghĩ về nó? Miranda có thể điều hành được cả một công ty, hay "đế chế", nhưng lại không thể giữ cho gia đình của mình yên ấm. Daniel là chồng, là cha, vậy mà đã thất nghiệp lại còn không thể giúp vợ chăm lo gia đình con cái, chỉ chăm chăm vào sở thích cá nhân bốc đồng của mình.
......
...
Ngay cả bìa truyện cũng thấy được một đống lộn xộn, hổ lốn như cái gia đình đó....
....
..
Thấy buồn.

Đã không thấy hòa hợp thì nên dừng lại ngay, đừng để mình đã khổ phải để người khác khổ theo, nhất là những đứa trẻ, kết quả của sai lầm đó. Quyển sách này đúng ra, nên là quyển sách cho các ông bố bà mẹ đọc hơn là những đứa trẻ.




U ám quá nhỉ? Thôi bỏ qua mấy lời lảm nhảm lúc tự kỷ của mình đi vậy,  tươi tỉnh một tí, cùng với bé mèo nhàn nhã uống trà rồi đọc sách tiếp nhé :-* Dù gì thì đây vẫn là một quển sách thực sự đáng để đọc mà :)

Photobucket

Testing

0 nhận xét

Người yêu có mời mình tham gia viết blog chung được khá lâu rồi nhưng mà do mạng ở KTX dạo trước quá kém nên không thể đăng nhập vào được. Nay tình hình có khá khẩm hơn thì nhảy vào test thử tính năng xem sao.

Nhận xét đầu tiên của mình về cái tính năng viết tham gia này là hơi bị lằng nhằng rắc rối vì không có link thẳng đến mục tạo bài viết tham gia mà phải qua một link xác nhận lằng nhằng trước khi vào. Và cái link đó thì chắc chắn là ko có tên nên chỉ có thể bookmark trên laptop của mình được chứ không thể nào mà truy cập từ máy khác được.

Thứ hai là cái giao diện rất củ chuối và thiếu chuyên nghiệp, nhìn rất boring.

Thứ ba là dù 2 cái trên kia mình có chửi nó bằng giời thì đến mục cuối mình cũng rất vui là từ nay có thể chia sẻ được những suy nghĩ, tâm sự, update được công việc hàng ngày của mình lên blog chung của 2 đứa. À, hôm nay là cuối tuần, nắng đẹp, kí được hợp đồng gia hạn Hostel và đang ăn sáng bằng 1 cốc nước việt quất và bánh mì. Đời là thế, đẹp và đơn giản.

 
  • secret garden © 2012 | Designed by Rumah Dijual, in collaboration with Web Hosting , Blogger Templates and WP Themes