Showing posts with label Love letters. Show all posts
Showing posts with label Love letters. Show all posts

Thư tình Valentine 2009 :x

0 nhận xét

Vừa tìm thấy cái này ở HPVN :x :-*
Gửi nàng công chúa nhỏ của anh…

Đôi khi anh ngồi và nhìn lại con đường mình đã đi qua, nhìn lại những hình ảnh mọi người lướt qua trong kí ức, và anh đôi lúc anh nhận ra là mình thật cô độc. Anh đã lắng nghe tâm sự của rất nhiều người, đã cùng họ giải quyết những tâm sự đó, nhưng lại chẳng có ai mà anh có thể chia sẻ cả em ạ. Nực cười thật đấy, nhưng cũng đúng thôi, ai cũng có việc riêng, cũng có nỗi đau của riêng mình và hạnh phúc của riêng mình. Hãy để họ giải quyết chuyện của họ đã…Cũng như lúc này đây, anh muốn tâm sự với một ai đó, nhưng chẳng thể tâm sự được, vì chẳng có ai anh có thể tâm sự. Người duy nhất anh có thể tâm sự thì anh chẳng thể nào tâm sự với người đó ngày hôm nay. Vì ngày hôm nay là ngày Valentine và người đó là em, người con gái anh yêu.

Em có nhớ ngày anh và em gặp nhau lần đầu tiên là ngày hôm nào không? Anh cũng chẳng nhớ nữa. Chỉ nhớ là anh đã là người bạn thân của em suốt nhiều năm qua, là “người ba yêu quý của con”. Em biết là anh đã thích em từ giữa năm lớp 10…em cũng đã từ chối anh và anh lại là một người bạn thân của em, một người ba luôn ở bên em những lúc em cần. Hai đứa như hình với bóng, cùng đi chơi, cùng buôn chuyện, và cùng nhau chat qua những mảnh giấy ở lớp học thêm Hóa ^^. Chẳng học hành gì cả mà chỉ lo chat thôi. Tệ thế đấy, thế nhưng hai đứa vẫn học khá môn Hóa, thế mới lạ chứ. Anh em mình cũng khá thông mình mà em nhỉ? Thực ra là anh không có tốt đẹp như em nghĩ đâu. Anh muốn làm bạn thân em rồi từ từ tiếp cận đấy. Gian xảo không? Nhưng mà thực tâm anh vẫn luôn coi em là một cô con gái rượu, hay làm nũng ba và được ba yêu quý. Anh vẫn đi giảng hòa cho em với thằng bạn thân. Chẳng biết sao anh lại làm thế nữa? Nhưng khi nhìn thấy em cười, anh chỉ biết đó là lúc anh thấy thật hạnh phúc…

Thời gian cứ thế trôi qua, thấm thoắt đã hết những năm cấp 3 đầy những kỉ niệm vui buồn, và anh xa em đi học đại học. Ngày chia tay anh đã lai em đi lung tung khắp nơi, mồ hôi đầm đìa nhưng anh không thấy mệt, vẫn đạp xe như gió, lai em đi giữa ngày trưa hè nóng bức. Gió thổi ù ù bên tai, vẫn thấy em cười pha chút hoảng sợ khi anh phóng nhanh qua cái ổ gà. Anh thấy lúc đó mình vừa vui vừa đau. Vui vì em đang cười thật vui vẻ, nhưng buồn…vì sau ngày hôm ấy, sẽ chẳng còn mấy khi gặp lại em nữa rồi… Anh và em đã chia tay nhau như 2 người bạn như vậy đấy. Và anh lên Hà Nội học, lao đầu vào công việc và học hành để quên đi nỗi nhớ thường trực. Và đến một ngày thật lạ…

Nếu có một ngày nào đó người ta không chửi bới việc đoán bệnh nhầm của bệnh viện thì đó là ngày mà anh biết mình bị đoán bệnh nhầm. Cũng nhờ đoán bệnh nhầm mà anh mới biết được tình yêu của em gửi gắm trong bài thơ em viết, nhờ nó mà anh biết em yêu anh nhiều đến thế nào. Và lời tỏ tình đã được viết ra trong một buổi tối hai đứa ngồi chat với nhau. Ngày hôm đó là ngày hạnh phúc nhất đời anh vì anh đã tìm được một nửa của mình, đó chính là em, người con gái anh yêu. Những tình cảm tưởng như đã tàn lụi chợt bừng lên khao khát, và anh biết, anh yêu em rất nhiều…

Và chúng mình đã yêu nhau như thế em nhỉ? Những ước mơ về một tương lai hạnh phúc. Khi anh cùng em ngồi trong một túp lều cắm trại bên cạnh bờ biền ngắm trăng lên và anh cầu hôn em…”Anh sẽ lấy ở trên trời một vì sao thật sáng cho em, để đeo lên ngón tay của em và ngôi sao đó sẽ gắn kết chúng ta mãi mãi”…Rồi những ước mơ về một mái ấm nhỏ trên thảo nguyên, khi em ngồi đan áo và anh thì ngồi chơi cùng hai đứa con nhỏ của chúng mình…Tình yêu của chúng mình nhẹ nhàng nhưng vẫn mãnh liệt.

Anh cảm nhận được hơi ấm của tình yêu len lỏi qua môi anh khi anh trao em nụ hôn đầu. Anh cảm nhận được sự bình yên khi ôm em trong vòng tay, ôm thật chặt để em biết anh yêu em đến thế nào. Anh cảm thấy mình lớn hơn rất nhiều khi biết lo cho tương lai sau này của hai đứa. Em đã cho anh rất nhiều thứ, nhưng quý trọng hơn cả, ấm áp hơn cả và đẹp đẽ hơn cả là tình yêu của em dành cho anh.

Anh giờ lại hơi tiếc thời cấp 3 khi xưa. Nếu khi xưa chúng mình có nhiều thời gian bên nhau đến thế thì hai đứa lại chẳng yêu nhau…Đến giờ khi tình yêu bừng lên trong con tim hai đứa, để anh và em cùng nhung nhớ về nhau hàng đêm thì lại chẳng thể ở bên nhau thường xuyên. Nhưng anh cũng không tiếc nhiều lắm đâu em ạ. Vì nếu chẳng xa em, anh sẽ chẳng bao giờ biết em yêu anh đến thế. Nếu chẳng xa em, anh cũng không biết là mình có tỏ tình nổi không nữa. Nếu chẳng xa em, có lẽ những phút gặp nhau sẽ chẳng nồng cháy yêu thương thì sao? Nếu như chẳng xa em, có lẽ anh cũng chẳng tập chơi ghita để cho quên đi nỗi nhớ, và giờ thì để chơi những bản tình ca từ tận trái tim cho em nghe… Nhờ đi xa mà anh cũng đã trưởng thành hơn em ạ. Và anh cũng chín chắn hơn khi nói lời yêu em. Không phải là tình cảm bồng bột thoáng qua, đó là niềm khao khát đã bao lâu nay dồn nén, là những lúc thử thách bằng cả thời gian không gian…Và khi anh nói anh yêu em…tim anh đã tự khắc lên chính nó một bóng hình chẳng bao giờ nhạt phai và thay đổi, đó là hình ảnh một cô gái luôn nhỏ bé so với anh, luôn trẻ con hơn anh, và luôn yêu anh nhiều cũng như anh yêu cô ấy em ạ.

11 bông hồng anh tặng em…

“1 giây anh yêu em, 1 phút anh yêu em, 1 giờ anh yêu em, 1 ngày anh yêu em, 1 tháng anh yêu em, 1 năm anh yêu em, 1 đời yêu em và anh chỉ yêu 1 mình em mà thôi”… Anh luôn tự hào rằng mình là một người quý trọng sự thủy chung. Sau này, dù có đi xa hơn chăng nữa, thì anh cũng sẽ quay về với em, để lại được ôm em vào lòng, để được hôn em một nụ hôn thật đắm đuối. Anh hứa với em đấy, em hãy vững vàng lên nhé. Anh yêu em rất nhiều…

“Em là một cô gái sáng nắng chiều mưa, giữa trưa có bão”, “Em có nhiều tật xấu lắm”, “Em không tốt như anh nghĩ đâu”… Con người ta có ai hoàn mĩ đâu em nhỉ? Em cũng phải có điểm chưa tốt thì anh mới là một nửa của em được chứ. Điều làm em đẹp hơn cả, tốt hơn cả những người con gái khác là em yêu anh rất nhiều và bọn mình luôn cùng cố gắng vun đắp cho tình yêu đó, phải không em? Với anh, em luôn là một người con gái tuyệt vời nhất. Ai dám bảo anh mù quáng trong tình yêu? Vì điều đó đúng mà chứ có phải sai đâu ha. Anh yêu em…

Valentine này anh chẳng ở bên em. Anh biết em buồn và anh cũng buồn lắm lắm. Nhưng em ơi, hãy tin anh em nhé. Anh luôn yêu em bằng cả trái tim này. Với anh, ngày nào cũng là ngày valentine cả. Với anh, ngày nào em cũng tặng anh một món quà thật ý nghĩa…và anh cũng luôn tặng em tình yêu cháy bỏng của mình. Và em này, anh nhớ em lắm…Anh yêu em, công chủa nhỏ của anh ạ… Lúc anh bắt đầu viết bức thư này lòng anh đang dậy sóng, và khi bức thư này kết thúc, một lần nữa em lại làm lòng anh phẳng lặng trở lại...yên bình...

Anh yêu em mãi mãi, dù thế nào đi chăng nữa…Hãy là vợ của anh nhé…

Người bạn, người ba, người yêu của em

Băng Tâm

Thư tình ngày Valentine :">

0 nhận xét

Cầu xin lá thư này, cùng những cánh bồ công anh sẽ đến được tay em... Anh không biết trên thế giới này người ta gọi một nửa của mình với những cái tên mỹ miều như thế nào, nhưng anh vẫn quen gọi em là "little princess"

Dear Little Princess

Trước hết em hãy chúc mừng anh đi, vì anh đã là người may mắn nhất, hạnh phúc nhất trên thế giới trong suốt gần 3 năm...từ ngày 18/4 ba năm trước và thậm chí, từ rất nhiều năm về trước... Anh không phải là người hay văn, càng chưa từng đọc những bức thư tình cảm động nức tiếng thế kỉ. Anh chẳng phải người lãng mạn, ăn nói văn hoa để có những dòng thư đầy hình ảnh mỹ miều. Dân khối A mà em... Nhưng anh có thể tự hào mà nói rằng, những dòng thư dưới đây đều được viết ra từ chính cảm xúc thật của anh, từ chính con tim anh, một Băng Tâm...

Tại sao anh lại là người may mắn nhất? Không phải vì anh đã có được em trong vòng tay, mà vì anh đã là bạn thân của em trong suốt những năm học cấp 3. Một cặp đôi ba - con suốt ngày đi cùng nhau từ học thêm, chơi game cho đến lướt net. Một "người ba" luôn luôn chăm chú lắng nghe "con gái" khi "con gái" gặp chuyện buồn bực. Một "người ba" luôn sóng bước cùng khi đi chơi, khi ra quán net, khi cùng nhau bắn Gunbound và nhảy Audition. Một "người ba" luôn cặm cụi tìm nhạc và ảnh Inuyasha cho "con gái" vì đây là thần tượng của "con gái" một thời.... Một "con gái" lúc nào cũng rất vô tư và hồn nhiên. Một "con gái" lúc đá cầu lúc nào cũng lanh chanh vào đá rồi bắt "ba" hộc tốc đuổi theo cứu cầu đến toát mồ hôi hột. Một "con gái" mè nheo ba đủ thứ, từ F8 lúc sắp thua Gunbound đến bỏ Finish trong Audition... Một "con gái" luôn tâm sự buồn vui, luôn khơi gợi những nguồn cảm hứng viết fiction của "ba". Thời cấp 3 trôi qua êm đềm như thế đấy... Và anh luôn tự hào rằng mình là một "người ba" như thế và hạnh phúc khi có em là một cô "con gái" như vậy...

Và anh vẫn nhớ ngày chúng mình chia tay nhau, chuẩn bị bước chân vào giảng đường đại học. Anh đã lai em đi hết một góc Hải Phòng. Nắng vàng dịu... Gió to thổi ngược chiều xe đạp... Đôi chân vẫn guồng những vòng quay nhanh nhanh và mái tóc em bay trong gió trên con đường vắng. Ngày chia tay đó chẳng ai nói được câu gì mấy. Chỉ là vài lời hỏi han linh tinh, vài câu bông đùa... Không hẳn là buồn. Nhưng anh cảm thấy tiếc nuối vì sao thời gian qua nhanh đến vậy, để anh chẳng kịp ngỏ lời yêu em... Ngày đó trôi qua chỉ có nắng, gió, một chút bâng khuâng và tóc em bay...

Có những ca chẩn đoán bệnh nhầm khiến người ta gặp nhiều bất hạnh, và cũng có những ca khiến người ta gặp nhiều may mắn. Anh rơi vào trường hợp thứ 2 em ạ. Anh không biết cảm ơn sao cho hết cái lần bác sĩ chẩn đoán anh bị u não ác tính. Anh đã nghĩ mình thế là sắp tiêu rồi. Ngày ngày vẫn lên lớp, vẫn tươi cười, vẫn đi chơi, đi bơi đều đặn...chẳng một ai biết điều này, trừ em và một vài người bạn thân. Cảm giác lo lắng tăng lên mỗi ngày, và mình trút ra blog một ít. Cái chết thật đáng sợ. Nhưng cái cảm giác biết mình sắp chết mà không làm gì được còn đáng sợ hơn. Nhưng cũng chính trong lúc chờ đợi, anh đã nhận ra một tình cảm lớn hơn tất cả những tình cảm khác. Có người đã lo lắng cho anh, đã khóc cho anh, đã viết những trang blog đầy ẩn dụ... và anh biết, đã có người yêu anh... Anh không biết có phải điều đó đã làm anh thấy khỏe lại không nữa, những cơn đau đầu thưa dần và bớt gay gắt hơn. Ngày anh nhận được kết quả chẩn đoán lại là bị dị ứng với cồn và một số hợp chất liên quan đến cồn thì cũng là ngày anh đọc được bài thơ em viết. Anh đã bật cười khi đọc bài thơ em tâm sự về việc em đã từng thích rất nhiều người con trai... và rồi bàng hoàng khi đọc đến những dòng thơ cuối. Anh đã nhìn thấy trong list đó của em... có anh...

Cảm xúc đó đã ào qua anh như một dòng nước xiết. "Mình đang mơ hay tỉnh?", anh tự hỏi điều đó. Buồn cười chưa, một người am hiểu tâm lí, làm tư vấn tâm lí bao năm nay lại rơi vào một tình huống mà chính mình cũng không lí giải nổi. Anh sợ đó chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ thật đẹp. Và anh đã quyết định phải hỏi em điều này. Và tối hôm đó anh tin là chúng mình đã có một buổi chat đáng nhớ. Không thể nhớ đến từng chi tiết, nhưng anh chỉ nhớ đến câu nói cuối cùng của em..."Yes"...

Và từ ngày đó, anh trở thành người hạnh phúc nhất trên thế gian. Đã 4 năm nay, anh vẫn không thấy niềm hạnh phúc đó giảm đi. Có chăng, chỉ là nó sâu đậm, nồng nàn hơn trước. Một "Băng Tâm", một trái tim băng đã có lúc có trái tim đầy lửa tình. Tình yêu ban đầu luôn rực lửa như vậy, say mê và đẹp đẽ... Thời gian trôi qua, ngọn lửa đó không hừng hực như ban đầu, nhưng nó trở nên thâm trầm hơn, sâu sắc hơn và không dễ lụi tàn như trước. Những kỉ niệm đẹp và cả những kỉ niệm buồn đã khiến tình yêu của chúng mình trở nên bền chặt. Vàng tốt hay không phải qua thử lửa mà, phải không em?...

Từ ngày yêu em, anh đã khác trước rất nhiều. Chẳng còn lúc nào cũng khô khan như trước. Anh đã học chơi guitar và bài mà em thích anh chơi cho nghe nhất là "When you say nothing at all"... Anh đã viết fiction, không phải là dạng fiction chiến chỉ toàn đánh nhau ầm ầm như trước mà là những fiction nhẹ nhàng và đầy yêu thương, như một món quà gửi cho em. Anh đã sống có trách nhiệm hơn, biết tự chủ hơn, biết lo lắng và quan tâm nhiều hơn. Anh đã trở nên dần hoàn thiện hơn. Vì em đấy, em yêu ạ. Vì em đã luôn lắng nghe anh khi anh bế tắc, vì em đã động viên anh khi anh xuống dốc, vì em đã cười với anh khi anh buồn...những lời của em thật ngắn, nhưng đầy yêu thương, đã khiến anh vững bước đi tiếp. À, còn một lí do nữa. Vì anh muốn em được hạnh phúc, bây giờ và cả mai sau. Anh phải vững vàng để che chở cho em, anh phải lạc quan để động viên em khi em xuống tinh thần, anh phải khỏe mạnh để chăm sóc em... Và anh phải yêu em để em yêu anh nhiều hơn nữa...


Anh yêu em nhiều lắm, em yêu ạ. Anh yêu nụ cười của em, dễ thương, tinh nghịch nhưng pha chút nồng nàn. Anh yêu mái tóc em, dài, đen, mát rượi. Anh yêu mắt em, lúc nào cười thì tít hết mắt lại, nhưng lúc nhìn anh âu yếm thì lại như có ngọn lửa lúc nào cũng ấm nóng. Anh yêu đôi môi mềm mại của em, yêu nụ hôn đầu ngượng ngùng và ngọt ngào. Anh yêu vòng tay em siết chặt lấy anh khi ngồi sau xe máy. Anh yêu đôi má em mịn màng, hay đỏ hây hây. Anh yêu tiếng nói trong trẻo của em, tiếng nói mà ai cũng phải khen hay, và nó hay hơn khi em nói yêu anh. Anh yêu... nhiều lắm, kể sao cho hết đây.

Yêu em nhiều càng khiến anh thương em nhiều hơn vì mình yêu nhau xa quá. Anh đi học xa, thỉnh thoảng mới về. Mình gặp nhau trên mạng là chủ yếu em yêu nhỉ? Mỗi lúc em buồn, em khóc, mà em là chúa mít ướt, anh chỉ muốn bay về với em, ôm em trong vòng tay. Em bảo mỗi lần anh ôm em, em đều thấy rất yên bình, phải không nào. Anh thương em mỗi lúc trở rét chân lại phát cước ngứa râm ran. Anh thương em mỗi ngày nắng nóng tay lại sưng vù vì vảy móng. Anh thương em những lúc em yếu người mà anh lại không về với em được. Anh thương em những lúc em nhớ anh đến phát khóc mà anh chỉ có thể ở đây và an ủi em qua điện thoại. Anh thương em vì em sẽ phải đợi chờ anh suốt nhiều năm tới, vì em sẽ phải yêu xa nhiều năm tới, nhưng em vẫn yêu anh... Anh luôn cảm ơn em vì điều đó...

Trời lại trở rét rồi, cái lạnh căm căm làm anh nhớ và thương em nhiều lắm. Anh thề nếu anh là Đô rê mon (mà tại sao lại không nhỉ? Nhìn anh rất giống mà) có cánh cửa thần kì thì ngày nào anh cũng bước qua cánh cửa đó về bên em, nắm lấy bàn tay em, mình cùng sưởi ấm cho nhau em há. Valentine năm nay cũng như nhiều năm khác, anh không về được với em vì vướng bận. Lá thư này là lời xin lỗi của anh gửi em, và cũng là tình yêu của anh. Cám ơn em, vì em là một nửa của anh...vì tình yêu của em dành cho anh... "Anh màu lá, em xanh dương, nhưng cùng nhau chúng ta là biển cả"


Hà Nội, ngày giá lạnh, 2011

P/S: I love you:-*

Vô đề [LVCN HPVN]

0 nhận xét

Chọn tiêu đề cho bài viết là “Vô đề” bởi không nghĩ ra cái tên nào khả dĩ. Mà hà tất phải có tiêu đề cho một bài “tản văn” viết vội vàng, lại lan man vô định như thế này?

1- Thời gian.
Em yêu anh từ bao giờ nhỉ?
Từ những ngày anh dạy em chơi điện tử? Hay từ những khi em sụt sịt thầm trong lớp kể tội thằng bạn thân của anh đầy bao trang vở học sinh? Hay là từ những đêm hai đứa mình chat chit cười đùa sặc sụa?...
Em cũng không biết nữa.

2- Buột miệng.
Tình yêu là một loại cảm xúc đặc biệt. Và vì là cảm xúc, nên nó cứ tự hình thành và lớn dần trong em từ khi nào chẳng hay, để đến một ngày em buột miệng nói với đứa bạn thân:
“Tao không cần có người yêu. Tao chỉ cần VB thôi.”
Ngay lúc nói xong, em đã giật mình chột dạ.
Và bây giờ thì em có cả 2: người yêu và anh!

3- Nhớ và nghĩ.
Em hay nghĩ lại những ngày tháng đã qua. Nhớ lại những kỷ niệm. Nghĩ lại từng nốt cảm xúc của chính em. Nghĩ về anh.
Để vơi bớt đi nỗi nhớ đang đầy tràn.
4- Nụ hôn đầu.
Cho đến tận lúc đó, em chưa từng có ý nghĩ là em sẽ thích anh. Nhưng không hiểu sao em cứ đinh ninh một điều rằng, nụ hôn đầu tiên của em, nhất định phải dành cho anh.
Cái hôn đầu tiên của 2 đứa… ngượng ngùng, nhưng ngọt, lạ. Giống như đang ăn kẹo thạch khoai môn và… chạm phải vỏ kẹo.

5- Ốc.
Em thích ăn ốc. Ốc luộc, ốc xào, ốc mút… Gần như lần nào đi chơi em cũng lôi bằng được anh đến hàng ốc, để rồi xuýt xoa hít hà mùi ốc nóng, dừa thơm. Để rồi hai đứa cùng cười trong nước mắt vì rằng… ốc cay quá!

6- Con.
Nhất định sau này, con gái mình sẽ tên là Phạm Vũ Nam Anh, và con trai sẽ tên là Phạm Vũ Nam Phong, anh ha?

7- HPVN
Em là người giới thiệu HPVN với anh. Nhưng chính anh mới là người được nhiều HPVNers quen biết và yêu quý hơn.
Anh đã từng rất sung sướng khi hai đứa thắng game “Perfect couple”, một game nhỏ của Tiệm Phù Thỉ Wỉ Wái dù giải thưởng chưa bao giờ được nhận. Đó là khi hai đứa chưa yêu nhau.
Và không biết vô tình hay hữu ý, cái cách mà mọi người hay gọi anh: BT

8- Nóng và lạnh.
Mùa đông tay em luôn lạnh. Cho dù em vừa đeo găng tay, hay đút tay trong túi áo. Những lúc đó, bàn tay của anh lúc nào cũng tìm đến tay em, ủ ấm cho nó bằng cả tình yêu thương và nhiệt lượng lên tới… 37,5độ của mình.

9- Khóc.
Em hay khóc. Khóc vì cả lý do rất đáng-để-khóc lẫn những lý do … chẳng ra sao cả. Và bài hát “Nụ cười trong mắt em” luôn phát huy được tác dụng của nó.


9.
Không phải 7. Bởi tình yêu này không kỳ ảo như phép màu. Nó rất thật. Thật đến mức khiến em đôi khi thấy như là đang mơ.
Không phải 10. Bởi 10 hoàn hảo quá, trọn vẹn quá. Em tự nhận tình yêu của bọn mình không được như vậy. Vẫn có những lúc giận hờn, những phút giây xao động…
Ngay cả bài viết này cũng không trọn vẹn. Cũng chẳng bao giờ nó được hoàn chỉnh cả, bởi tình yêu thì làm sao diễn tả hết được bằng lời?




Em mơ mình là cô dâu
E ấp trong tà váy cưới,
Đi bên anh cười tươi rạng rỡ
Trên con đường của riêng chúng ta.
__________________

Đôi khi thấy mình vẫn còn cảm xúc viết ra phết. Lâu lắm rồi không viết những thể loại lãng mạn như thế này. Ngồi hơn 1 tiếng đồng hồ, vừa nghĩ, vừa viết, vừa sửa thì được chừng đó. Mà thật ra có nghĩ gì đâu, chỉ đơn giản là sắp xếp lại cảm xúc 1 chút thôi. 
Em còn muốn viết nhiều nữa. Viết về em ghét anh như thế nào. Viết về những kỷ niệm xưa cũ. Viết về những dự định cho mai sau. Nhưng thời gian sắp hết và... em buồn ngủ quá rồi [:">] nên chỉ dừng lại ở con số 9. Nếu cho em thêm thời gian, nhất định sẽ còn có những Tin nhắn, Phim, Tàu xe, Đám cưới, Nhà... Dự định ban đầu của em là con số 21 kia!

 
  • secret garden © 2012 | Designed by Rumah Dijual, in collaboration with Web Hosting , Blogger Templates and WP Themes