Ravenclaw \m/

0 nhận xét

Lưu ý tắt trình nghe nhạc khác khi xem :">


Tôm rim

0 nhận xét

Hí hí, bữa tối nay mình nấu cơm, cả nhà ăn hết sạch sẽ từ cơm, đến món canh hay món mặn :x (cả nhà = 4 người + 1 con chó + 2 con mèo =)) ) Nói to béo thế thôi, chứ trên bàn ăn hnay chỉ có 1 cái nồi cơm nguội cắm lại, 4 cái bát ăn cơm, 4 đôi đũa, 1 cái thìa, 1 bát tôm rim, một bát canh rau đay mồng tơi và 1 bát ớt khô :"> Bữa cơm thật là giản dị :x

Chiều mẹ lôi 1 túi tôm từ trong tủ đá ra rã đông để làm bữa tối. Tôm này là tôm gì mình quên mất tên rồi, tôm bột hay bộp hay cái của nợ gì đấy mẹ mua ở Cát Bà. Tôm biển mà :x Mẹ bóc vỏ sạch sẽ, thịt tôm thì mình rim, đầu + vỏ tôm thì giã lọc lấy nước nấu canh rua đay mồng tơi hái ở ngoài vườn :x Thế là xong bữa tối :x

Thôi ghi lại cái công thức rim tôm vậy :"> hiếm khi mình rim tôm mà nhà ăn hết như thế này lắm :">

- Tôm ngon bóc vỏ bỏ đầu, ướp với nước mắm, dầu hào và 1 chút hạt nêm sao cho vừa miệng.
- 1 củ hành nhỏ bóc vỏ đập dập băm nhỏ, bỏ vào nồi, cho chút dầu ăn phi thơm.
- Trút tôm vào đảo cho tôm chuyển sang màu hồng thì cho nước vào xâm xấp tôm, để lửa vừa đun cho đến khi cạn nước. Thi thoảng đảo tôm cho tôm ngấm và chín đều, đoạn cuối thì đảo để cho nước tôm đc quyện và tôm cạn nước thì thịt tôm mới dẻo, đanh thịt.
Lưu ý là trong quá trình đun không được đậy vung.

Hết :x super đơn giản mà lại siêu ngon :x :x Gì chứ mấy món liên quan đến tôm hay đồ biển thì ít khi mình chê lắm :">

Vấn tóc

1 nhận xét

Nãy post entry trước, xem lại blog và cùng lcú mình nghe nhạc Chị tôi và Three =)) trời ơi =)) nhạc nhẽo đá nhau ghê luôn =)) thôi thì ai xem thích nghe nhạc gì thì chịu khó tắt nhạc kia đi vậy nha :">

Post thêm entry này để ghi lại cách vấn tóc kiểu Hà Nội :x

Cách 1:
Một mái tóc dài ngang lưng, mượt mà với nồng nàn hương bồ kết, vỏ bưởi... Hai, ba chiếc cặp tăm màu đen bé tí xíu, một chiếc cặp ba lá sáng lấp lóa nhỏ xinh... Tất cả đó thôi, cùng với đôi bàn tay mềm mại, khéo léo đến tinh tế của con gái Hà Thành đã làm nên một kiểu tóc đặc trưng, riêng có của thiếu nữ Hà Nội xưa...

HM mạn phép ghi lại kiểu chải tóc này để mọi người cùng tham gia góp ý nhé... Tóc phải đủ dài (ít nhất là ngang lưng), ngôi giữa hay ngôi bên (tuỳ sở thích), chải hết tóc ngược lên, tay giữ hờ để tóc buông trùng xuống như cánh võng, lấy cặp tăm ghim lại... Bên kia làm tương tự như thế... Sau đó, dùng cặp ba lá, tóm hết phần tóc dài phía dưới, thường là cặp tóc ở ngang vai, dưới gáy khoảng 5cm... 



Cách 2:
Chia đôi 2 mái xoắn nhẹ xước lên tạo độ phồng rồi ghim kẹp lại. Phần tóc sau gáy tết thành 2 bím rồi cuộn tròn lại. 

Thêm mấy cái ảnh vấn tóc kiểu Hà Nội :x đẹp quá :x 







Hà Nội, Hà Nội

0 nhận xét

Hôm qua xem HHVN có câu hỏi về Hà Nội, chợt nghĩ, hay là mình cũng viết một bài về Hà Nội nhỉ? Hà Nội trong mình là cả một tình yêu...

Mình yêu những nét cổ kính, xưa cũ của Hà Nội qua những Cửa Bắc, Bốt Hàng Đậu, Văn Miếu, đền Ngọc Sơn... Bao giờ đi qua đường Phan Đình Phùng, đi qua Cửa Bắc, mình cũng đều ngước lên nhìn với một tâm trạng khó tả. Lần đầu tiên đi qua nơi này mình không để ý nhiều vì còn nhỏ, nhưng lần đầu tiên được nhìn ngắm nó lâu hơn là năm 2008, khi đi bộ từ Trấn Vũ ra bến xe bus về ga Long Biên. Không ngờ nó cao lớn đến vậy :)) Mình cứ nghĩ nó chỉ thấp thấp nhỏ nhỏ như những cổng thành bình thường thôi, nhưng thực sự, Cửa Bắc có một vẻ gì đó uy nghi, lẫm liệt lắm. Những viên gạch đỏ, những nét rêu xanh, cả cái hố đạn to tướng nữa, tất cả đã ở đó, chứng kiến bao thăng trầm của thành Thăng Long, Hà Nội. Cửa Bắc thì to lớn, vĩ đại hơn tưởng tượng, nhưng Ô Quan Chưởng thì không để ý cái bảng gắn trên đó thì mình cũng chẳng nhận ra. Bình dị, gần gũi đến không ngờ. Đúng là cửa vào kinh thành và cửa cho dân đi có khác :))
Hà Nội có những con phố rợp bóng cây, ngước mắt lên chỉ thấy màu xanh ngắt của bầu trời qua từng kẽ lá nhỏ. Những con đường như Hoàng Hoa Thám (đoạn công viên Bách Thảo), Phan Đình Phùng... thật khiến người ta chỉ muốn thong dong dạo bước mãi...
Hà Nội bay giờ nhà nhiều hơn, đường nhiều hơn, người đông hơn nhưng cây lại ít hơn. Cả những nét cổ kính dường như cũng lặn mất đi rất nhiều. Từ đường Phạm Văn Đồng, Giải Phóng mà vào Hoàng Hoa Thám, thật chẳng khác nào sang một thế giới khác vậy :))


Mình yêu con gái Hà Nội xưa với tà áo dài trắng, mái tóc vấn buông nhẹ bờ vai :x Nhớ mãi hình ảnh cô Lê Khanh mặc áo dài trắng, cầm ô nhỏ bước đi trong một con ngõ nhỏ của Hà Nội trong nắng chiều nhè nhẹ với nền nhạc Chị tôi của Mỹ Linh. Hình ảnh đó đã in sâu vào tâm trí mình đến mức những năm cấp 2 mình hầu như kẹp tóc như thế, rồi cả cái ước mơ ngày ăn hỏi nữa chứ :)) Không kiếm được bức hình đó để trưng ra đây nhưng thực sự, trong mình con gái Hà Nội bao giờ cũng có nét duyên dáng rất riêng. Nhẹ nhàng, thanh nhã, mỏng manh như sương như khói mà lại vô cùng ý nhị, đảm đang... Tưởng như người con gái ấy chỉ cần chạm nhẹ thôi, cũng đã có thể tan đi như một giấc mơ rồi...
Bây giờ nhìn con gái Hà Nội khác quá. Kiếm một cô gái Hà Nội gốc với những nét như trên thật chẳng khác nào tìm kim đáy bể :))

Thôi thì, để kết cho bài lảm nhảm này mình nghe lại Chị tôi vậy. Bài hát nhẹ nhàng mà phảng phất nét buồn lãng đãng... hỡi cô thiếu nữ Hà thành... đâu rồi nét duyên dáng bên tà áo dài trắng, mái tóc dài đen nhánh, bộ bàn ghế gỗ cổ kính, ấm trà sen ngát hương và bình loa kèn trắng muốt... :)



12082010 - Chuyện thực tập

0 nhận xét

Đùa chứ con có làm gì đâu mà bm tự dưng mắng con thế? Con muốn về TTC thực tập ko chỉ là lấy ba cái số liệu mà con muốn HỌC ở đấy. Con muốn học cách khai thác đội tàu, cách quản lý, các nghiệp vụ hàng hải chứ ko chỉ là mấy con số phục vụ cho cái báo cáo thực tập. Thử hỏi ở Cảng liệu con có hỏi đc ko khi mà ấn tượng của con về Cảng là "toàm mấy mẹ bồ bịch các sếp, việc thì ko biết làm, chỉ giỏi ngồi lê mách lẻo, hở ra một cái là mất việc như chơi"? Con biết tính con thì không thể nào tồn tại được ở một môi trường như thế nên con không về đấy, dù là thực tập hay sau này đi làm. Con mới có 20 tuổi, chưa lập gia đình, con còn muốn làm, con muốn chứng tỏ bản thân mình rằng con có thể tự vươn lên cho dù có thể hơi chậm chạp chứ con không chỉ là con ngốc chỉ biết quanh quẩn ở nhà và nghĩ đời toàn màu hồng. Con đã ra ngoài, con đã va chạm, đã ngã rất nhiều và con nghĩ con đã hiểu phần nào, đã tìm ra cách để sống thoải mái mất với tính cách của mình trong một số môi trường. Con đâu còn là con nhóc khóc nức nở vì cô giáo chấm sai cho con 1 điểm nữa đâu.

Bm bực và mệt nhọc nhiều vì chuyện của chú, con biết. Và con không muốn như chú. Con muốn tự tay con vạch ra kế hoạch cho tương lai của con, tự con thu xếp. Nếu con cần bm giúp đỡ, con sẽ nói và cố gắng sao đó cho bm phải "động tay chân" ít nhất.

Giờ cái con cần bm giúp là sự động viên, chứ không phải cái sự mắng mèo quèo chó, giận cá chém thớt như thế này

Đang ức chế, và FB đọc cái note của Háp lại cười đc ngay. Cảm ơn Háp nhiều lắm
Và cơn ức chế này làm trôi tuột đi bao ý tưởng cho đám LVCN của mình rồi

Hoa Iris

0 nhận xét

Kết thúc gần 1 tuần tự kỉ bằng cách khoe lại hãng cũ nào \:D/

Quà tết biếu bm hunnie ^^ may mà kịp xong trước đêm giao thừa :)) ôi chao là cái tội lười :)

close up 1 tí nha :x


Tranh thì nhỏ thôi, tính cả bo mới là 25*30cm nhưng mà mình thêu siêu rùa ấy, mất gần 1 tháng mới xong 8-}
Kit Made in Bees, 60k :D khung do hunnie tài trợ :x

When you say nothing ay all

0 nhận xét

Từ hồi add playlist vào blog mình sinh ra một thói quen, đó là nghe nhạc từ playlist này chứ ko thèm nghe qua WMP nữa 8-} những When you say nothing at all, My love, Anh, Bức thư tình đầu tiên... Mỗi bài hát, mỗi giai điệu, mỗi lời ca đều gợi cho mình nhớ đến những kỷ niệm với ng yêu, với bạn bè, từ cấp 2 đến ĐH. Nếu như My love gợi lại cho mình nhớ đến cái Hoa, đứa bạn thân hồi cấp 2, đứa khiến mình biết đến nhạc tiếng Anh cũng như Westlife thì When you say nothing at all lại hoàn toàn khiến mình nhớ anh :)


02082010

0 nhận xét

Uầy, đã đọc xong quyển 3 Eragon (:| buồn ngủ quá. Mất gần 1 tuần chứ X_X
Truyện này đọc cũng đc :-? mỗi tội đọc ebook, toét hết cả mắt X_X Mình phán đoán hơi bị giỏi khi mới đọc hết quyển 2 đã biết Eragon là con của Brom chứ ko phải Morzan :>

Đang ôm Breaking dawn :x mình thích đọc đoạn Bella thành vampire nhất :x không hiểu sao đọc đoạn đó mình rất hiểu cảm xúc của cô ấy, cái cảm giác khi đứng trc đứa con gái yêu quý, cảm giác phải bảo vệ con, bảo vệ gia đình bằng bất kỳ giá nào :) Ôi chao, không biết tập này lên phim sẽ như thế nào nhỉ? Bé Renessmee trong phim có đẹp như trong truyện không nhỉ 8->? hay lại xấu hơn trong truyện, như thằng chả Robert >"<


---------------
Anh lên HN được 2 ngày rồi. Nhớ đến từng những cái ôm, những ánh nhìn của anh dành cho em. Dạo này em khóc nhiều quá :( Chỉ sợ em khóc nhiều vậy sẽ khiến anh chán nản vì suốt ngày phải đi dỗ dành 1 đứa con nít mít ướt, nhưng em gần như không thể kiềm chế đc việc mắt đỏ hoe lên mỗi khi nhớ anh :( Anh à, đừng giận em, đừng chán em nhé :( Em ước gì mỗi lần em buồn em lại được rúc mặt vào ngực anh, lại đc anh ôm. Những cái ôm của anh dường như giúp em kiểm soát cảm xúc bản thân em dễ dàng hơn nhiều so với việc tự mình xoay sở mà không có anh bên cạnh :-<

Đùa chứ lại khóc rồi =.="

----------------
Phải hoàn thành nốt cái túi Dale cho Hạnh Dale thôi X_X chậm mất 1 năm rồi X_X rùa + lười quá X_X

27072010

0 nhận xét

Trống rỗng. Đầu mình giờ hoàn toàn trống rỗng. Trống rỗng từ tối đến giờ, nhất là sau khi mở máy. Trống rỗng vì có quá nhiều thứ muốn làm-ngay-lập-tức mà không làm được. Trống rỗng vì chẳng biết làm gì. Trống rỗng vì thất vọng. Trống rỗng.

.
 ..
 ...
 ....

 Và ...
Cái trống nó bị rỗng =))
cái đầu mình như cái trống \:D/


Ôi trống rỗng @-)

 
  • secret garden © 2012 | Designed by Rumah Dijual, in collaboration with Web Hosting , Blogger Templates and WP Themes