Messy hairstyles

0 nhận xét

Totally love these hairstyles, but if you wear them, it's impossible to go somewhere by motobike =((


Tử vi

0 nhận xét

HÀNH  THỔ :
Lộ Bàng, Đại Trạch, Sa Trung Thổ
Đắc Mộc như đạt thanh vân lộ
Ngoại hữu tam ban phách Mộc gia
Phùng chi tất mệnh tu nhập mộ.
Giải thích : Lộ Bàng Thổ (đất đường lộ), Đại Trạch Thổ (đất đầm lầy) và Sa Trung Thổ (đất bãi cát) không sợ Mộc, vì cây không sống giữa đường cái quan hay trên bãi cát, đầm lầy. Cả ba hành Thổ này nếu gặp Mộc không khắc dù Mộc khắc Thổ, Thổ hao Mộc lợi, trái lại còn có đường công danh, tài lộc thăng tiến không ngừng.


:x :x :x


0 nhận xét

Tủi thân.
Gần như không còn tâm trí nào để học bài nữa.
Khóc suốt từ hôm qua đến giờ.

Mình sợ...
Thực sự thấy sợ khi nhìn thấy anh khóc. Anh khóc nghĩa là tình hình thực sự nghiêm trọng rồi. Nhìn anh khóc mà mình cảm tưởng như anh sắp nói ra lời chia tay đến nơi. Lúc đó đưa tay lên áp má anh mà đầu như có ai vừa đánh vào sau gáy, choáng váng, mắt thì như mờ đi, cảm giác như sắp gục đến nơi.
Cũng không hiểu sao lúc đấy mình lại không hề cảm thấy muốn khóc. Chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải động viên anh, không được để anh xuống tinh thần, không được để anh mất niềm tin vào mình, vào tình yêu của hai đứa. Phải cười nói như là đã có kế hoạch hết trong khi đầu hoàn toàn trống rỗng. Nhất định phải giữ được niềm tin.

...

Mãi đến khi LT đến, phân tích tình hình rồi khuyên 2 đứa, lúc đấy mới bắt đầu cảm giác trở lại. Muốn khóc mà cố kìm không để nước mắt chảy ra, thấy đau mà không dám nói, sợ anh vừa lên tinh thần được một tí lại thấy mình khóc thì hỏng. Lúc về chỉ biết ôm anh thật chặt rồi động viên anh, cũng là tự động viên bản thân mình...

PHẢI CỐ GẮNG! Hãy cứ vững chí bền gan, rồi chúng ta sẽ đến được tới đích, phải không anh? :)

Đầu năm

0 nhận xét

Ngày đầu tiên của năm 2011. Chán. Buồn.

Không một tin nhắn nào từ anh (trừ 2 tin nhắn mình hỏi kế hoạch buổi chiều). Đêm hôm qua anh cũng không gọi điện, không nhắn tin.

Thấy nản quá.
Không muốn khóc mà sao nước mắt thì cứ chực rơi.
Nếu cứ như thế này, thì buổi chiều nay để làm gì cơ chứ???

Black Wednesday!

0 nhận xét

Ngày hôm qua đúng là một ngày kinh hoàng X_X Chưa bao giờ mình trải qua một ngày vật vã từ lúc ngủ dậy đến khi leo lên giường trùm chăn như vậy X_X

Này nhé...
- Sáng: xin tiền mẹ lên HN -> bị càu nhàu. Mình thực sự buồn. Nếu mẹ không đồng ý cho mình lên HN phỏng vấn thì mẹ phải nói trước chứ. Đằng này, mấy ngày trước mẹ vẫn cư xử như chuyện mình lên HN xin việc là chuyện bthg, ko vấn đề gì cả, tự nhiên sáng qua thì lại càu nhàu rằng thì là chẳng đc việc gì, lên đó chỉ tốn tiền =.="   => mất tinh thần tập 1!
- Lên lớp ktra: cửa hàng photo mở cửa muộn nên phải ktra tiết 2. Mà đề ktra cũng ko đơn giản như mình nghĩ :| làm cũng phải vật vã mất bao lâu >"<
- 8h5 ra khỏi trường. Phi vội về nhà để bố chở ra ga => bị bắn tốc độ :| Gọi cứu trợ quá muộn nên người ta đã viết biên bản :((  => mất tinh thần trầm trọng!
- Ra đến ga lúc 9h kém 45. Còn 10ph nữa tàu chạy. Vội mua vé rồi phi lên. Người bắt đầu thấy nôn nao khó chịu. Tinh thần đã bị mất rồi, lại thêm lo lắng các kiểu nữa nên cơn đau đầu bắt đầu hành hạ mình =.= Trời ơi vật vã. Trên tàu vừa sms cho anh vừa khóc.
- Hủy kế hoạch đi bus vào Xã Đàn vì mình không thể chắc chắn với tình trạng sức khỏe mình như vậy mà leo lên xe bus sẽ không vật vã tiếp -> kêu anh ra đón X_X
- Tìm đường từ ga vào ngõ Xã Đàn không có chuyện gì xảy ra> Pheww...
- Ngồi đợi anh ăn trưa mà mình mặt đần thối ra vì quá mệt. Chỉ ước lúc đó được ngả lưng vào đâu đó 1 lúc :( 3 con người ngồi quán cafe chém gió buôn dưa hơn tiếng đồng hồ đợi giờ vào. Mệt :(
- Bỏ qua đoạn PV nhé. Đây là lúc viên Paracetamol phát huy tác dụng hay sao mà mình trả lời tưng tửng bất cần vô đối =)) PV trượt rồi ra mặt tươi hơn hớn nữa chứ =))
- Lượn lờ mua khăn, ăn caramen, mua ô mai... Cái mệt lại quay lại X_X Anh đưa ra Salute ngồi nghỉ. Ít ra quán này cũng hơn mấy quán bthg khác là ngồi bệt tự do nên mình tựa đc vào anh nghỉ 1 tí. ko thì cái cổ và đầu lại biểu tình X_X
- 5 rưỡi thì ra ga. Mua vé xong xuôi ngồi đợi MTr. 5h40. 5h45. 5h50.
"Bà ơi tôi bị bắt vì đi xe ôm mà không đội MBH. Tôi đang ở trạm CSGT. Bà cố đợi tôi tí nhé."
Hic. Càng đợi càng không thấy đâu. Người trong phòng chờ đã lên tàu hết. Người đến muộn thì vội vã mua vé lên tàu. Cửa ra ga sắp đóng đến nơi. Cuối cùng đợi không nổi nữa, 6h5 mình phải bán lại cái vé của MTr lấy lại 20/48k để lên tàu.
Không biết diễn tả cảm giác mình lúc đó ntn nữa. Mệt mỏi. Chán chường. Lo lắng. Haizz
Gần 9h về đến nhà. Bụng đói meo nhưng cũng chỉ ăn lưng bát bún ko với nc riêu cá là lên giường nằm luôn, chịu không nổi nữa.

Và hnay thì đèn đỏ + cảm nhẹ :(( Đau nhức toàn thân :(( Chưa bao giờ đi Hn mà hãi hùng như vậy :((

Yêu xa

0 nhận xét

Những câu chuyện cóp nhặt trên Blogradio 161. Sao mà giống đến thế...
http://nhacvietplus.com.vn/vn/blogradio/45842/index.aspx

Lần đầu tiên, mình thấy lo lắng cho tương lai, 24 tuổi không quá muộn nhưng không phải là sớm để làm lại từ đầu nếu như... Có quá nhiều người nói với mình như vậy, rằng phải biết nghĩ cho bản thân mình, rằng "con gái có thì"...

23122010

0 nhận xét

Mai là Noel.

Chẳng có cảm giác gì ngoài mệt mỏi, chán sách vở và ... THÈM ĐAN MÓC VÔ CÙNG :((:((:(( Trời ơi chưa mùa đông năm nào chán như năm nay, dồn dập bài vở và deadline các thể loại đến mức chẳng dám lôi len ra mà đan móc nữa, cho dù chỉ là một cái khăn trẻ con bé xíu. Thành ra nhiều lúc lên cơn thèm quá lại lôi túi len ra ngắm nghía và lại ngậm ngùi nhét vào tủ. Haizz...
Không được, nhất quyết phải làm một cái gì đó, không thì sẽ không chịu nổi mất. Từ mai sẽ khởi công móc cho Vổ một cái khăn đỏ trắng, tranh thủ những giờ không-biết-làm-gì trên lớp :x Len có rồi, kim có rồi :x Móc đơn giản thôi cho nhanh (tranh thủ nó khổ thế đấy :( )

----------------------
Hnay xơi nốt viên chocolate Meiji Macadamia cuối cùng trong hộp. Tiếc nuối? Tất nhiên rồi, vì đây là quà tặng từ Nhựt nên ăn hết rồi sẽ chẳng biết mua tiếp ở đâu, và cũng chẳng có xiền để mua nữa. Chocolate xin có khác, ăn ngon thế không biết. Mình ăn dè có mỗi ngày ăn 1-2 viên, nhẩn nha từ CN đến giờ. Mà phải giấu biệt, giấu tiệt, không thì 2 "chuột" nhà mình xơi mất ngay X_X Khổ thật đấy, có ăn thôi mà cũng phải giấu giấu giếm giếm như ăn vụng :(

---------------------
Bài vở cũng hòm hòm rồi, cảm giác có vẻ sung sướng :x Chỉ là "có vẻ" thôi, bởi vì một cơ số mạng biết mình làm bài xong rồi thì cứ xin xỏ, hỏi han này nọ. Nhiều khi mình đang bận mà có đến gần chục đứa buzz YM, trả lời không xuể luôn X_X Với cả, công sức mình làm ra, hì hụi tìm mẫu, type lại, trình bày sạch sẽ đẹp đẽ, giờ có đứa chỉ việc ngồi chơi và đến sát ngày nộp thì đi xin xỏ, về chỉ việc điền vào :( thấy bất công cho mình quá :( Khổ cái lớp mình không phải đứa nào cũng có quen biết này nọ để xin được chứng từ, nên bọn nó hỏi xin mà không cho cũng thương, mà cho thì... thấy tiếc công mình làm quá :(

Trước giờ mình học hầu như toàn tự làm hết, nhiều cái tự mò mò học, không ai hướng dẫn nên giờ lắm lúc cũng hơi tự tin quá đáng thật :)) Cái tội của mình là nghĩ ai cũng có khả năng như mình, thành ra hnay nhìn thấy cái tờ quảng cáo mở lớp học Powerpoint mình thấy rất buồn cười và ngạc nhiên. Ai đời học ĐH rồi mà còn ko biết dùng powerpoint? Hay là tại mình tự mò học từ lớp 11 nên mới thấy nó đơn giản nhỉ? :-? (Mà mình thấy nó đơn giản thật mà :| )

Chẹp. Đã cố tập khi suy nghĩ thì suy nghĩ theo cả cách người khác nghĩ nữa, nhưng lắm khi cũng tự tin, chủ quan quá, thành ra lại thành đứa kiêu căng, hợm hĩnh :))

--------------
A bit nervous about the interview next week. I dont know whether they call me for interview or not. If they do it, it's so good. But if they don't, maybe I'm a loser or an unlucky girl :)) And it will be a big shame of me because I am perpearing everything for this chance :))

Đội đặc nhiệm nhà C21

0 nhận xét

Tuổi thơ mình gắn với bộ phim này. Đến tận giờ, khi nghe lại những giai điệu nhạc phim, lại nhớ lại ngỳa bé, học cấp1 chỉ mong ngóng đến chương trình "Văn nghệ chiều Chủ nhật" để được xem phim :X Phim có anh Sơn "sọ" đẹp giai, Quang "sọt" nhát gan mà thông minh, lanh lợi, Sáng "béo" ham ăn, Tuyết "mèo con" hiền lành, dễ thương... Ngày bé sao mà mình thích bộ phim ấy thế, thấy các anh chị ấy thật giỏi, thật tài :x Đến tận bây giờ, sau hơn chục năm, xem bộ phim đc chiếu lại trên VCTV2 vẫn thấy háo hức, vẫn thấy thích thú với hình ảnh khu tập thể cũ kỹ, nhóm bạn chơi thân thiết với nhau, với những hình ảnh hái sen, những trò nghịch trẻ con... :x

Thật sự có thể nói, đấy gần như là bộ phim về tuổi học trò hay nhất của điện ảnh Việt Nam mà mình từng được xem. Nó phản ánh một cách chân thực học trò thời bấy giờ: thông minh, nghịch ngợm mà rất tình cảm. Nhớ mãi cảnh chụp ảnh kỷ niệm nhóm: Quang "sọt" đang mặc dở cái quần, Hạnh mặc váy trồng cây chuối nhảy dây =)) Tiếc là học trò bây giờ khó tìm ra được những kỷ niệm vui vẻ hồn nhiên như thế :(





Lên Google search thông tin thêm về phim mới biết diễn viên đóng Sáng "béo" đã mất vì ẩu đả đâm chém, diễn viên đóng Tùng "quắt" mất vì tai nạn giao thông. Thật la buồn cho các anh :( Chị Hồng Anh vai Hạnh còn tham gia vào "Chạy án", anh Thịnh vai Sơn "sọ" giờ là designer...

12122010

0 nhận xét

Lạnh rồi. Thế là đông thật rồi chứ không còn "dở ông dở thằng" như mấy ngày trước nữa. Lạnh hẳn như thế này còn đỡ chứ dở dương như trước, trẻ con ng già, cả "người nhỡ" như mình dễ ốm lắm. Ấy thế mà vẫn chưa đủ độ lạnh để đầu ngón tay se lại, bọn chúng vẫn đang cố lột những mảng cuối cùng trước khi "ngủ đông" cơ đấy =(( Buồn thế =((

Tháng 12 và tháng 1 sẽ ngập đầu với bài vở đây. Năm cuối rồi, 12 năm HSG mà tốt nghiệp ĐH với bằng TB thì có vẻ... hơi nhục một tí. "Hơi" thôi, vì mình chẳng xi-nhê gì cái bằng :> chỉ quan tâm là đi làm kiếm nhiều xiền ăn chơi thôi :"> Cái bằng là để trang trí cái CV thôi ấy mà.

Rét rét lạnh lạnh lại thèm đan móc mà không dám lôi len ra. Thèm lắm thì chỉ dám ngắm tí rồi lại cất vào. Giờ mà lôi ra không cất vào được thì chết, chết hẳn chứ chẳng chơi đâu.

Thèm ốc, thèm tiết nóng, thèm miếng bánh gato kem, bánh su kem...

 
  • secret garden © 2012 | Designed by Rumah Dijual, in collaboration with Web Hosting , Blogger Templates and WP Themes