[Tutorial blend] Fly to the sky

0 nhận xét

Entry này để phục vụ em CHO-CHANG :D Lần đầu tiên làm tut, có gì không hiểu em cứ hỏi ss nhé :P

Tangled

0 nhận xét



Đầu năm đi xem phim hoạt hình: Tangled. Phải công nhận đây là một bộ phim thực sự hay :x trong phim, ta có thể bắt gặp tất cả những cung bậc cảm xúc của một đứa trẻ mới lớn: tình yêu thương mẹ, khát khao vươn ra ngoài thế giới, ra khỏi vòng tay che chở của mẹ, những cảm xúc, rung động đầu đời, những ước mơ lấp lánh... Tất cả đều có hết trong bộ phim đúng phong cách Disney: công chúa, lâu đài, ca hát, cảnh vật, hình ảnh lung linh huyền ảo. Mình nhớ mãi hình ảnh tòa tháp với ô cửa sổ đầy hoa và nắng, bức tranh hoa đăng Rapunzel vẽ trên tường hay mái tóc tết gài đầy hoa của Rapunzel. Thực sự... những cảm xúc ngày bé dường như ùa về khi xem bộ phim này :)

Thích con ngựa Maximus "lai chó" =)) Ngựa gì mà đánh hơi, hít ngửi như đúng rồi, lại còn vẫy đuôi y như chó nữa chứ =)) Cảnh Maximus ngậm kiếm đấu với Flynn cầm chảo thật là vô lối =))


Thích cả cảnh cô nàng Rapunzel đấu tranh tư tưởng: vui sướng vì lần đầu tiên được tận hưởng cảm giác tự do, cảm giác đứng giữa đất trời nhưng dằn vặt vì đã làm trái lời mẹ.

----------
Lần đầu xem 3D. Kính 3D nặng quá T_T đeo trễ cả xuống 2 cánh mũii T_T Với cả, xem 3D không như 2D, phải chỗ đẹp, ngay đối diện giữa màn hình mới cảm nhận được hết sự tương tác giữa phim và khán giả. Như hqua mình ngồi xa quá, thành ra cảnh đèn trời bay, trong khi ng hàng dưới nghển cổ, ngoái cả đầu ra sau để xem đèn trời thì mình vẫn chỉ có cảm giác là nó đang nổi ra khỏi màn hình chứ không có cảm giác nó bay về phía mình nhiều.
Haizz, mà vé đắt quá :(( những 130k :(( bằng 2 cái vé VIP phim 2D rồi còn đâu :((

Nhưng cũng đáng đồng tiền bát gạo đấy hỉ? :x

Vô đề [LVCN HPVN]

0 nhận xét

Chọn tiêu đề cho bài viết là “Vô đề” bởi không nghĩ ra cái tên nào khả dĩ. Mà hà tất phải có tiêu đề cho một bài “tản văn” viết vội vàng, lại lan man vô định như thế này?

1- Thời gian.
Em yêu anh từ bao giờ nhỉ?
Từ những ngày anh dạy em chơi điện tử? Hay từ những khi em sụt sịt thầm trong lớp kể tội thằng bạn thân của anh đầy bao trang vở học sinh? Hay là từ những đêm hai đứa mình chat chit cười đùa sặc sụa?...
Em cũng không biết nữa.

2- Buột miệng.
Tình yêu là một loại cảm xúc đặc biệt. Và vì là cảm xúc, nên nó cứ tự hình thành và lớn dần trong em từ khi nào chẳng hay, để đến một ngày em buột miệng nói với đứa bạn thân:
“Tao không cần có người yêu. Tao chỉ cần VB thôi.”
Ngay lúc nói xong, em đã giật mình chột dạ.
Và bây giờ thì em có cả 2: người yêu và anh!

3- Nhớ và nghĩ.
Em hay nghĩ lại những ngày tháng đã qua. Nhớ lại những kỷ niệm. Nghĩ lại từng nốt cảm xúc của chính em. Nghĩ về anh.
Để vơi bớt đi nỗi nhớ đang đầy tràn.
4- Nụ hôn đầu.
Cho đến tận lúc đó, em chưa từng có ý nghĩ là em sẽ thích anh. Nhưng không hiểu sao em cứ đinh ninh một điều rằng, nụ hôn đầu tiên của em, nhất định phải dành cho anh.
Cái hôn đầu tiên của 2 đứa… ngượng ngùng, nhưng ngọt, lạ. Giống như đang ăn kẹo thạch khoai môn và… chạm phải vỏ kẹo.

5- Ốc.
Em thích ăn ốc. Ốc luộc, ốc xào, ốc mút… Gần như lần nào đi chơi em cũng lôi bằng được anh đến hàng ốc, để rồi xuýt xoa hít hà mùi ốc nóng, dừa thơm. Để rồi hai đứa cùng cười trong nước mắt vì rằng… ốc cay quá!

6- Con.
Nhất định sau này, con gái mình sẽ tên là Phạm Vũ Nam Anh, và con trai sẽ tên là Phạm Vũ Nam Phong, anh ha?

7- HPVN
Em là người giới thiệu HPVN với anh. Nhưng chính anh mới là người được nhiều HPVNers quen biết và yêu quý hơn.
Anh đã từng rất sung sướng khi hai đứa thắng game “Perfect couple”, một game nhỏ của Tiệm Phù Thỉ Wỉ Wái dù giải thưởng chưa bao giờ được nhận. Đó là khi hai đứa chưa yêu nhau.
Và không biết vô tình hay hữu ý, cái cách mà mọi người hay gọi anh: BT

8- Nóng và lạnh.
Mùa đông tay em luôn lạnh. Cho dù em vừa đeo găng tay, hay đút tay trong túi áo. Những lúc đó, bàn tay của anh lúc nào cũng tìm đến tay em, ủ ấm cho nó bằng cả tình yêu thương và nhiệt lượng lên tới… 37,5độ của mình.

9- Khóc.
Em hay khóc. Khóc vì cả lý do rất đáng-để-khóc lẫn những lý do … chẳng ra sao cả. Và bài hát “Nụ cười trong mắt em” luôn phát huy được tác dụng của nó.


9.
Không phải 7. Bởi tình yêu này không kỳ ảo như phép màu. Nó rất thật. Thật đến mức khiến em đôi khi thấy như là đang mơ.
Không phải 10. Bởi 10 hoàn hảo quá, trọn vẹn quá. Em tự nhận tình yêu của bọn mình không được như vậy. Vẫn có những lúc giận hờn, những phút giây xao động…
Ngay cả bài viết này cũng không trọn vẹn. Cũng chẳng bao giờ nó được hoàn chỉnh cả, bởi tình yêu thì làm sao diễn tả hết được bằng lời?




Em mơ mình là cô dâu
E ấp trong tà váy cưới,
Đi bên anh cười tươi rạng rỡ
Trên con đường của riêng chúng ta.
__________________

Đôi khi thấy mình vẫn còn cảm xúc viết ra phết. Lâu lắm rồi không viết những thể loại lãng mạn như thế này. Ngồi hơn 1 tiếng đồng hồ, vừa nghĩ, vừa viết, vừa sửa thì được chừng đó. Mà thật ra có nghĩ gì đâu, chỉ đơn giản là sắp xếp lại cảm xúc 1 chút thôi. 
Em còn muốn viết nhiều nữa. Viết về em ghét anh như thế nào. Viết về những kỷ niệm xưa cũ. Viết về những dự định cho mai sau. Nhưng thời gian sắp hết và... em buồn ngủ quá rồi [:">] nên chỉ dừng lại ở con số 9. Nếu cho em thêm thời gian, nhất định sẽ còn có những Tin nhắn, Phim, Tàu xe, Đám cưới, Nhà... Dự định ban đầu của em là con số 21 kia!

Liên hoan tất niên

0 nhận xét

Hqua 26 Tết, lớp 12 tổ chức đi ăn tất niên ở lẩu dê Nhất Ly. Đc cái bao h bữa tất niên cũng là bữa tụ tập được lớp đông nhất nên rất vui ^^ Hqua chắc phải đến 30 mạng đi chứ chẳng ít đâu (hơn nửa lớp rồi), dzô hò ầm ĩ cả cái tầng... gần-cao-nhất của nhà hàng :))

Các mâm khác anh em cứ rượu và dzô hò, riêng mâm mình vì toàn chị em, tất nhiên là trừ tình yêu của mình ra :">, nên ta cứ thịt và bẹ ta chén thôi =P~ Ăn nhanh nhất, nhiều ... hình như cũng nhất nốt :"> Riêng bàn mình đã ăn hết 3 đĩa thịt, 3 đĩa bẹ nướng, 1 nồi lẩu rồi. Chưa kể còn gọi thêm nước ngọt, Lavie, rồi bánh đa, mì gói... kệ bọn kia cứ rượu chè, chị em ta đói thì cứ chén thôi :">

Không hiểu sao hqua mình chụp hình bị rung tay thế ko biết. Mấy tấm liền tay toàn rung bần bật. Bình rượu cần kia là mấy đứa mang từ nhà đi. Hình này chụp lúc gần tan rồi, mâm mình đang nướng nốt những miếng cuối cùng và chuẩn bị gọi lẩu.

 Khói mù mịt vì thịt nướng 8-}

Đ/c bí thở cơm no rượu say rồi ngồi liếm mép =))

Giai nhà mình dạo này dị ứng với cồn tăng cao :-ss tai vừa mổ xong, sát trùng bằng cồn còn bị dị ứng sưng hết lên nên không uống được rượu, không ngồi với các anh em mà ngồi với vợ cho lành :-* Mà chắc tại ăn thịt dê nên dù không 1 tí rượu nào nhưng thi thoảng lại lảm nhảm rất chi là linh tinh b-( Đáng ăn đòn! b-(

Bá tước Monte Cristo

0 nhận xét

Tôi vốn không thích những câu chuyện có cái kết… non-happy ending. Một câu chuyện đầy sự trả thù, ai oán cũng không nằm trong sở thích đọc truyện của tôi. Vậy nhưng tác phẩm văn học – tôi muốn gọi tiểu thuyết này như thế - “Bá tước Monte Cristo” – “Le Comte de Monte-Cristo” của đại văn hào A. Dumas - cha lại có tất cả những thứ đó: tòa án, nhà tù, cái chết, nghĩa địa giữa biển khơi, người tự tử, kẻ phát điên…

Nghe có vẻ u ám quá chăng?

Lần đầu tiên tôi được đọc tác phẩm này là do bố tôi mua về từ hàng sách cũ. Nó không còn là một cuốn tiểu thuyết đầy đủ mà chỉ là bản đã được rút gọn, nằm trong bộ “Tác phẩm văn học cổ điển chọn lọc” của NXB Thanh niên. Sau đó hơn 1 năm, trong lúc lùng sục thứ-để-đọc ở thư viện trường cấp III, tôi đã tìm thấy tập 1 của tác phẩm này. Tập 2 đã bị mất. 3 năm sau, tôi tìm thấy tập 2 trong kho truyện cũ ở nhà người yêu tôi. Vậy là tôi đã được đọc hoàn chỉnh một tiểu thuyết. Kể cũng gian nan ha! Tuy nhiên, những lần đọc bản-gần-đủ đó cũng không khiến tôi ấn tượng bằng lần đầu tiên đọc bản rút gọn mà bố mua cho. Không những về nội dung tác phẩm, mà còn là tình cảm của bố tôi trong đó. Lần đầu tiên bố tôi mua truyện cho tôi đọc. Lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với một tác phẩm văn học cổ điển châu Âu mà bố thi thoảng vẫn nhắc tên bên cạnh những Trà hoa nữ, Hoa tulip đen…

Ối chao, hình như tôi lan man quá rồi nhỉ?

Quay lại với tác phẩm trên. Các bạn liệu có thắc mắc, tại sao một tác phẩm như vậy lại có thể khiến tôi nhớ mãi như thế? Nó có những chi tiết đầy đau khổ như vậy thật, nhưng đó chỉ là những đám mây gợn gợn trong một ngày đẹp trời mà thôi. Nhìn ra cả tác phẩm, các bạn sẽ thấy được sự ngọt ngào, tình yêu thương tràn đầy từng trang viết của A. Dumas. Này là tình yêu, này là ân nghĩa… Tôi ngưỡng mộ tình yêu của Mercèdès với Dantès, người mà sau mười mấy năm không gặp, tưởng chừng đã chết, vậy mà chỉ cần nghe thấy tiếng cô đã nhận ra anh, lúc đó đã thay tên đổi họ và có bề ngoài hoàn toàn khác chàng thủy thủ khi xưa. Tôi cảm động trước tình yêu vô bờ của Maximilien với Valentine, cho đến cả cái chết cũng không ngăn nổi tình yêu của họ. Tôi thương cho Haydée, một cô công chúa mồ côi cha mẹ từ nhỏ, ấp ủ tình yêu với Monte Cristo mà không dám nói ra. Tôi yêu quý gia đình ông Morrel, một gia đình trung lưu nhưng tốt bụng. Tôi hạnh phúc khi Dantès tìm được hạnh phúc cho bản thân mình ở cuối con đường, sau khi trải qua quá nhiều khổ đau, hận thù trong cuộc đời… Còn nhiều, nhiều lắm tình yêu trong “Bá tước Monte Cristo” mà tôi không thể kể ra hết ở đây. Những khổ đau tôi kể trên, đối với tôi mà nói, chỉ là nền cho sự hạnh phúc được cảm nhận một cách tròn đầy hơn mà thôi.





Bạn nhé, nếu bạn có gặp chuyện buồn, hay một sự không may mắn, một sự cố nào đó trong cuộc đời, đừng buồn nhiều. Hãy vững vàng lên, bởi…

“…trên đời này không có hạnh phúc mà chẳng có bất hạnh, chỉ là sự chuyển biến từ trạng thái này qua trạng thái khác. Chỉ có những người nào trải qua cảnh khổ cực mới hưởng được cảnh sung sướng. Chỉ có kẻ nào sắp chết mới biết quý cuộc sống.

…tất cả sự khôn ngoan của con người chỉ tóm tắt trong mấy chữ: Hy vọng và đợi chờ

22012011

0 nhận xét

Ế hê hê \:D/ \:D/ \:D/
Thi sắp xong rồi, còn mỗi một buổi bvệ thiết kế nữa thôi :x :x :x
Chơi thôi chơi thôi \m/

Giai sắp về nữa :x :x :x Nhớ giai quá :-*

-----------
Dạo này mình ăn như nhợn ý :"> công nhận ăn khỏe thật, ngày 4 bữa, mỗi bữa ăn 1-2 bát cơm, hôm nào ngon miệng còn xơi nhiều nữa 8-} Không biết có lên được lạng nào ko nhể 8-> *mơ ước mơ ước*

----------
Gái mèo bi giờ lên 1,6kg rồi. Mà dạo này có điệu rất lười nhớ, đang ngủ gọi ko thèm ra, cứ nằm trong ổ ngước mắt lên nhìn theo kiểu "Gọi cái giề thế? /:)" Nhìn rất ngứa mắt nhớ!


Cơm rang thập cẩm

6 nhận xét

Hôm qua thèm cơm rang, nhân cơ hội bố mẹ đi ăn cưới hết cả + một nồi cơm nguội nên vét tủ lạnh làm một chảo cơm rang :X

Nguyên liệu chỉ có 2 quả trứng vịt nhà đẻ, mấy miếng giò + chả sót lại từ cỗ cưới thằng Thanh, 2 củ khoai tây lăn lóc gầm bếp, 2 củ cà rốt quắt queo trong tủ. Tất cả đều thái hạt lựu, trừ trứng. Sau đó đem luộc chín khoai tây và cà rốt với một tí muối cho đậm đà, băm thêm chút hành nữa.



Nấu thì đơn giản hơn: phi thơm hành với một chút dầu, lưu ý láng đều dầu trên mặt chảo để tránh dính cơm. Sau đó xúc cơm vào, ăn bao nhiêu xúc bấy nhiêu. Đảo nóng cơm (công đoạn này có thể rút ngắn bằng cách trong lúc chuẩn bị khoai và cà rốt thì bật nồi cơm hâm lại cơm trước cho cơm nóng). Khi cơm đã nóng thì đập trứng vào chảo, đảo đều cho trứng bám đều vào cơm, đồng thời nêm nếm gia vị (hạt nêm, bột canh hay magi gì đó tùy sở thích). Đảo đều cho hạt cơm tơi ra. Khi thấy cơm bắt đầu se se thì cho giò chả thái hạt lựu vào, đảo tiếp. Khi giò chả nóng thì đổ rổ khoai + cà rốt đã luộc chín vào, tiếp tục đảo đến khi cơm nhảy tanh tách trên chảo là được. Tắt bếp và múc ra chảo mummum thôi =P~






Thật ra nấu như trên chỉ là dạng "vét đồ", có gì nấu nấy. Chảo cơm rang còn thiếu màu đỏ của lát lạp xưởng, màu xanh của hạt đậu Hà Lan nữa cơ :D Nhưng mà lúc đói thì cái gì cũng ngon hết, nên 2 chị em thôi mà oánh chén hết cả chảo cơm rang to vật vã trên kia :"> Ngon :>

Mèo con

0 nhận xét

Mấy hôm rét, nàng mèo nhà mình lười hơn bao giờ hết. Chỉ nhăm nhăm nhè lúc mình vừa ngồi xuống, bất kể ngồi để làm gì (nấu cơm, rửa rau, ngồi ăn... hay đơn giản chỉ ngồi xuống cho đỡ lạnh, thậm chí ngồi... ỉa b-( ) nàng lại póc một cái lên đùi nằm lim dim. Bố nhà mèo, khôn như rận ấy b-(. Dưng mà cũng vì rét nên cả tháng nàng chưa đc tắm, chân thì hở ra lại phi ra vườn nên bẩn kinh dị. Ôm nàng ấy ấm thì ấm thật mà bẩn quá X_X




Vừa ngồi xuống định chụp nàng ấy thì nàng ấy nhảy lên lòng ngồi ntn đây

Được một lúc bắt đầu lim dim:

[11:45:34 PM] Phạm Ngọc Việt Ba says: nhìn cái ảnh con mèo mà có cái cằm em dựa
[11:45:38 PM] Phạm Ngọc Việt Ba says: mặt nó vừa ngu vừa nham hiểm
[11:45:41 PM] Phạm Ngọc Việt Ba says: bựa ko đỡ đc
 =))=))=))
 
Chỗ ngồi ưa thích là đây :x


Đám hỏi Thanh - Linh

1 nhận xét

Chủ nhật vừa rồi cả nhà đi hỏi vợ cho thằng Thanh em họ. Rét run cầm cập, khổ thân cô dâu phải mặc áo dài :-SS

Mẹ chồng mới và mâm lễ đi hỏi con dâu đây :x

Bố chồng đây. Ai đời đến nhà người ta hỏi vợ cho con giai, ngồi ngay đối diện nhà thông gia mà cứ thì thầm với mẹ mình: "Gớm sướng bỏ mẹ đi được ấy chị nhỉ?" "Sướng quá nên luống cuống đấy mà!" "Bà kia ko bằng nhà em chị nhỉ!" =)) Ôi giời ôi =)) có ai như chú tôi ko hả giời =))



Xếp hàng đi vào nhà gái nào \:D/




 Cái ông thợ ảnh vô duyên ko đỡ đc =.= quay cả mông vào bàn thờ nhà người ta để chụp ảnh =.="

2 bên cha mẹ chụp với cô dâu chú rể

Mâm xôi con gà và tráp trầu cau xin dâu
 
Thắp hương tại nhà bố mẹ chồng

Xí xớn chụp với cô dâu mới :">

 
  • secret garden © 2012 | Designed by Rumah Dijual, in collaboration with Web Hosting , Blogger Templates and WP Themes