Chuyện tình yêu

0 nhận xét

Vừa kết thúc chuyến training 1 tuần trong SG với nhiều cảm xúc hỗn độn, trong đó có lẽ phải kể đến cậu bạn mình gặp trong đêm cuối cùng ở thành phố: Joseph. Joseph là con trai (con riêng của vợ) của bạn thân của sếp bự và cũng là đối tác lớn của công ty (nghe lằng nhằng nhỉ!) nên trong buổi tiệc của cty do sếp Eva mời, bạn ấy cũng đến dự và được giới thiệu cho nhân viên mới là mình. Và nói chung là nhiều sự nó bắt đầu từ đấy.

Mình ấn tượng là bạn ý trông trẻ con, xí xa xí xớn ý :)) Mình giới thiệu tên và nguồn gốc cái tên của mình xong bạn ý bắt đầu chém gió về phim Charmed 8-} Rồi bọn mình vui miệng rủ bạn ý đi karaoke, mặt bạn ý sáng rỡ luôn mà vẫn phải nói :"Để tao xin phép bố tao đã!" Gì chứ thể loại con trai qua 18 tuổi mà hơi tí xin phép thế là mình ko thích rồi, chỉ thông báo thôi thì okie (ko thông báo cũng ko đc, đấy là thể loại vô trách nhiệm với gia đình!) Đến chỗ hát bạn ý tiếp tục buôn dưa với mình đủ thứ trên trời dưới bể và có vẻ như là .. cố tình ngồi sát cạnh mình. Mình còn để ý thấy hình như bạn ý còn định khoác vai mình nữa cơ nhưng chắc nghĩ sao đó lại để tay lên thành ghế chứ ko khoác vai mình nữa (may nhá, để lâu tí nữa là mình nói thẳng mặt luôn đó). Lúc nó đi toilet anh Định nói với mình là "Thủy ơi nó thích em đó, nó vừa bảo với anh thế!".
.
.
.
Lần thứ hai có ng bảo với mình là có ng khác thích mình, và phản ứng của mình vẫn là cười và gật đầu ý bảo em biết rồi =)) trời ơi mình làm gì mà bạn ấy thích mình nhể =)) từ hồi chàng ngỏ lời với mình cách đây 4 năm rưỡi, giờ mới có ng nữa thích mình đó nha =)) cũng có tí ti xúc động :"> Đã thế lúc về bạn ý còn cứ gạ đi chung xe máy với mình nữa chứ, đến lúc nhớ ra ko có mũ BH mới chịu đi taxi về một mình. Đêm thì nhắn tin "Have a good night beautiful eyes" . Chưa kể hôm sau mình ở sân bay bạn ý gọi 2-3 lần liền chỉ để tạm biệt hỏi han mình. Trời ơi cảm giác lâu lâu có ng tán tỉnh cũng vui phết =))

Cơ mà chuyến đi này mình cũng hiểu thêm đc một số thứ. Từ chuyện cái Thúy thằng Hoàng, đến chuyện bạn Joseph cũng khiến mình suy nghĩ nhiều về mình với anh. Cứ thử nghĩ xem, cái Thúy thằng Hoàng yêu nhau sau mình có 1 năm mà cái Thúy đi có 1 tuần, thằng Hoàng sáng sớm trc khi đi làm gọi, đang làm giữa buổi - gọi, nghỉ trưa - gọi, chiều tối - gọi, khuya - gọi. Mà không lần nào dưới 10ph cả đấy nhé. Trong kho đó mình với anh thì sao? "Anh ơi tối nay em đi chơi em ko mang lap về ksan đâu". Thế là hết. Hôm nào cao hứng thì gọi điện buôn dưa một tí, chứ không có chuyện ngày gọi mấy cuộc như thế kia, có hôm còn chẳng sms nào nữa cơ. Mà bọn nó hơi tí lại dỗi nhau, ông Hoàng thì lo lắng thái quá làm mình cũng bị vạ lây, chưa kể - theo lời cái Thúy - còn hay ghen nữa. Hừ! Nào là đi chơi phải có ng đưa đi đón về - trời ơi bọn tui 23-24 tuổi đầu rồi chứ có phải con nít đâu. Ừ thì SG nhiều cướp giật, nhưng đâu cứ phải phụ thuộc ng khác như vậy? Làm mình có xe mà cảm giác như bị bó chân ấy, muốn tự đi khám phá mà có 2 đứa, chẳng lẽ lại cãi nhau. Cái Thúy thì gì cũng ng yêu rồi =.=, nản bà cố! Kiểu này là không có lòng tin vào ng yêu nên mới vậy mà, phụ thuộc thái quá. Chính ra như bọn mình lại thoải mái, tin tưởng nhau là chính, mỗi ng đều có một khoảng trời riêng. Tự do đấy, nhưng lúc nào cũng nghĩ là mình làm thế này liệu có đi quá niềm tin của ng yêu mình không, nên không có gì là đi quá giới hạn cả.
Rồi bạn Joseph nữa, không hiểu sao bạn ý sinh sau mình có 5 ngày, cái Thúy thì bảo bạn ý trông già mà mình cứ có cảm giác bạn ý trẻ con thế nào ấy :)) Chẳng bằng một góc ng yêu mình :> Cho dù lúc bọn mình xa nhau, mình nghĩ linh tinh, tưởng tượng ra đủ thứ này nọ nhưng lúc ở bên anh, những cái đó biến mất hết, chỉ còn lại cảm giác bình yên và tự tin vào chính mình, vào chính tình yêu của 2 đứa thôi. Mà anh có già hơn mình mấy đâu, hơn có 1 năm nửa tháng thôi mà!

Đấy, thế mới bảo là bọn mình yêu nhau là chuẩn nhất quả đất rồi, anh nhỉ? :-* Em yêu anh lắm, cơ mà thi thoảng anh lại tán tỉnh em tí nhé :"> cho em thấy sung sướng một tẹo, hehe :">

Phải lấy người như ai?

0 nhận xét

NHỮNG NGUYÊN TẮC ĐỂ LẤY ĐƯỢC CHỒNG TỐT.

1. Nguyên tắc chung: Ngu thì chết, bệnh tật không tự nhiên sinh ra.

Điều này có nghĩa là đàn ông không "tự dưng xấu". Nhiều bạn lấy làm ngạc nhiên rằng người chồng mình sao trước, và sau khi cưới lại khác đến vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, galant, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh ta cục cằn, vô học, bẩn thỉu, một sự biến đổi thần kỳ chăng?

Không, cái người đàn ông cục cằn, vô học, bẩn thỉu ấy không tự nhiên sinh ra. Anh ta vẫn ở đó, ở trong cái lớp vỏ dịu dàng sạch sẽ lãng mạn ấy, chỉ có điều bạn không nhận ra thôi. Vì thế, lấy chồng tốt hay chồng xấu không phải là sự may rủi, điều đó phụ thuộc vào chính bạn, và chỉ bạn mà thôi. Bạn chọn đúng, bạn sẽ được hàng tốt, bạn chọn sai, bạn vớ phải hàng dởm. Nếu bạn không biết cách làm "người tiêu dùng thông thái", thì chẳng có gì ngạc nhiên khi bạn bị ngộ độc, bị thương tích, bị ốm đau vì chính thứ hàng tự tay mình mang về.

Nếu bạn mua phải một con cá ươn, thì đó là do số phận, hay do bạn đoảng?

Vâng, xin hãy nhớ nguyên tắc đầu tiên: Bệnh tật không tự nhiên sinh ra, ngu thì (phải) chết.

2. Nguyên tắc 2: Yêu là chọn lựa.

Nguyên tắc này còn được gọi là nguyên tắc: Không tin vào sự lãng mạn nhảm nhí.

Yêu là cái gì? Các bạn nhà văn, nhà thơ từ xưa đến nay đã tô vẽ, thần thánh hóa, huyền bí hóa, ngu xuẩn hóa tình yêu một cách triệt để, nào là yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc blah blah... Tín đồ trung thành nhất của những cái tuyên ngôn hũ nút này tất nhiên là các bạn gái.

Các bạn quên mất hai điều quan trọng.

Thứ nhất, nhà văn nhà thơ là những kẻ thần kinh không bình thường, và nói chung là có cuộc sống không bình thường. Họ nhìn, đánh giá, cảm nhận cuộc sống theo một cách khác chúng ta, và thông thường là cực đoan. Họ không có cuộc sống bình thường chính là vì những suy nghĩ, cảm xúc có phần thái quá, lệch lạc đó. Vì thế trừ phi bạn cũng muốn sống như họ, còn không thì đừng có nghe họ.

Thứ hai, những kẻ hay tuyên truyền cho mấy thứ yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc đó là ai? LÀ ĐÀN ÔNG. Tại sao? Bởi vì những điều đó có lợi cho đàn ông.
Với bản năng truyền giống của mình, đàn ông cần có những người đàn bà ngốc nghếch, dâng hiến, mù quáng... để có thể dễ dàng thực hiện chức năng giống nòi (cái này là do bản năng, ko phải cố tình đâu). Những người phụ nữ thông minh, biết cân bằng cảm xúc và lý trí tất nhiên không có lợi cho việc reo rắc gen khắp nơi, vì thế cần ngu hóa họ, đánh vào cảm xúc của họ, làm lạc lối họ. Cách tốt nhất là mang một thứ vô hình, khó xác định là tình yêu ra để làm công cụ.

Những cô gái bị ảnh hưởng bởi sự tuyên truyền một cách hoang tưởng về tình yêu này sẽ lao vào tình yêu (và đàn ông) như một con thiêu thân mù quáng. Không nghĩ, và không dám nghĩ, (sợ bị coi là "không biết yêu") đến việc tìm hiểu, đánh giá, nhận xét, cân nhắc về cái người mà nhiều khả năng mình sẽ lấy làm chồng, cái người có ảnh hưởng quyết định đến hạnh phúc cả đời mình. Yêu là không thể lý giải được, yêu là không tính toán, yêu là đi theo tiếng gọi trái tim v.v. Ok tốt thôi, đến lúc bị một thằng chồng vũ phu đánh đập, bị bà mẹ chồng nanh ác chửi bới... thì mang trái tim ra mà đền nhé.

Tóm lại: Yêu là quá trình phát triển cảm xúc, và đặc biệt là sự tìm hiểu, chọn lựa cần thiết đối với người bạn yêu. Lý trí cần cho tình yêu cũng như trái tim vậy. Kẻ nào nói với bạn tình yêu không cần lý trí, ấy là bởi vì kẻ đó chẳng có tí trí óc nào. Còn nếu bạn cũng muốn mình không có trí óc như vậy, thì hãy xem lại nguyên tắc số 1.

Canh rong biển

0 nhận xét

Canh ngon :> Lá rong biển giòn sần sật, thơm mùi của biển cả. Đậu phụ mềm. Thịt lợn chín tới cũng mềm, ngọt vị thịt. Riêng nước canh thì toàn nước lã và hạt nêm, không chấp! Đây là món lý tưởng cho những cơn thèm hải sản mà không được ăn :>


Thèm máy may

0 nhận xét

Cái cảm giác lên cơn vật mà không có thuốc thật là kinh khủng :-< Cả tuần nay lên cơn vật máy may, mà cái dùng đc cũng phải 1tr5, 1tr6 ~ 100 S$ rồi , ngất ngư mãi thôi...

Ngày xưa đã từng khóc như mưa như gió khi học nghề bị xếp vào lớp may chứ không phải lớp tin, đến khi học dần dần lại thấy thích thú, có cái máy may con bướm của ông bà để ở nhà mà cứ ra đạp suốt. Nhóc lớp 8, thích thì thích thế thôi chứ chẳng làm đc gì ra hồn. Ấy thế mà năm ngoái điên điên thế nào lại quay ra thích máy may, thích em Brother BM 2600 giá hồi đó là 4tr9 kìa. Tự AQ là em ý đắt quá, để sau này lấy chồng rồi đòi sính lễ sau ( >:) ), thế là thôi, cai cơn vật bằng cách khâu tay đc cái túi xách.

Bây giờ lại lên cơn nữa, mà cơn lần này có vẻ khó chữa. Cũng AQ, cũng lẩm bẩm máy mới thì đắt, máy cũ thì tận trên HN khó mua bla bla... nhưng chẳng có tác dụng gì >"< Tính khâu tay cái túi mới thay cho cái cũ đã cũ sờn cũng không đc, đo đo cắt cắt một hồi, chọc đc 2 mũi kim là chán, đáp 1 góc. Haizzz

Chiều nay qua hàng bán may may cũ mới mò ra trên đường Cát Dài, 1tr6 cái máy Riccar hàng Nhật. Máy gia đình, không dùng có thể xếp gọn vào như cái vali để góc nhà hoặc trong tủ. Cơ mà 1tr6.... Tính cả mua máy Toptek có 550k - 990k thui cơ mà nghe mọi người bảo tiền nào của nấy, mua về chỉ làm đồ chơi nên lại thôi ~.~ Òa òa :((

...
Nói túm lại là ca này khó chữa rồi :-< Giờ nấu nướng cũng chẳng màng, game gủng không thiết, running man không thèm down... cả ngày cứ tương tư mãi em máy may thế này, nguy hiểm quá :-<

You are the apple of my eyes

0 nhận xét

Vừa xem xong phim này, thấy nhớ lại ngày cấp 3, mình cũng như vậy :) Cái anh chàng Kha Cảnh Đằng kia... thật sự đến giờ mình vẫn tò mò không biết những ngày tháng ấy bạn đó nghĩ gì nữa :)) ai da...

Thui rồi, cứ coi đó là một bí mật mà chắc đến cuối đời mình cũng không đc biết đi :))

Ầy dà, trời mưa lại lảm nhảm luyên thuyên rồi...



Phim xem tại đây nha

Chè bột báng

0 nhận xét

Tia thấy gói bột báng ở siêu thị lâu rồi, tính mua mà không biết về rồi làm cái gì với nó. May sao hnọ tìm đc recipe của chị KT về món này, thế là vác về luôn :> 5.5k/ gói 150g, thêm lon nước cốt dừa nữa là đc bát chè ngon :>

Photobucket


Công thức ở đây nha :D Hôm nào mình thử nhuộm xanh đỏ tí cho nó đẹp xem có đc ko (vụ này chắc phải trốn bu rồi)

Bê bát chè, vừa ăn vừa đọc comment về tập TARV chiếu hqua chờ chồng onl thật là thú :>

Bố là bà giúp việc

0 nhận xét

Photobucket


Đọc xong quyển sách này tự dưng có hứng thú viết review, chắc có lẽ vì nó quá khác so với hình dung của mình khi đọc phần giới thiệu sách trên tiki cũng như bìa sau của sách :) Những lời giới thiệu đó là:

Bố Là Bà Giúp Việc được chuyển thể thành bộ phim nằm trong top 100 phim hài hước nhất thế kỷ 20.
Bà giúp việc mới tới người to uỵch, mặt bứ phấn, trông rõ là kém duyên. Vậy mà lũ trẻ đứa nào cũng thích bà, chả là vì chúng biết bà là bố Daniel chứ chẳng ai xa lạ. Chỉ mẹ Miranda là không biết.

Để có thêm thời gian bên các con, Daniel đã phải đóng giả bà Doubtfire tới nhà vợ cũ xin làm giúp việc. Có biết bao tình huống dở khóc dở cười bởi Daniel cứ quên mình đang là bà Doubtfire. Những lần như thế lũ trẻ lại được chứng kiến tài diễn xuất cũng như sự giảo hoạt của bố chúng.

Nhưng lần này, Daniel phải đau đầu không biết xoay xở ra sao, phân thân thế nào, để đồng thời đóng cả hai vai: bà giúp việc Doubtfire kiêm người mẫu khỏa thân cho lớp vẽ của bà hàng xóm.

Ai cũng nhận xét là quyển sách này buồn cười, nhưng mình không cười được. Cười sao được khi hiển hiện trong câu chuyện là một gia đình tan vỡ? Cười sao được khi bố mẹ - cựu-vợ và cựu-chồng - coi nhau như kẻ thù, mở miệng ra là nói xấu nhau, là đe dọa, là hằn học, là những hành động đầy tính bạo lực dù chỉ là trong tưởng tượng? Cười sao được khi ba đứa trẻ hoang mang, chỉ biết bịt tai, nhăn mặt, nép vào nhau hay tệ hơn - chui xuống gầm nôi - để trốn mỗi khi bố mẹ gây gổ? Mình không cười được. Mình chỉ cảm thấy nỗi xót xa cho bọn trẻ, chỉ cảm thấy giận ông bố bà mẹ kia mà thôi. Một người thì ích kỷ. Một kẻ thì vô tâm. Chỉ khổ bọn trẻ thôi. Mình như thấy bé Lydia và Chris già trước tuổi, Natty ngây thơ thường xuyên bị căng thẳng trong những cơn thịnh nộ của cả bố và mẹ. Mình thấy tình cảm cha con của ba đứa trẻ bị ngăn cấm, thấy tình mẹ con bị rạn nứt... Thấy nhiều và đau nhiều.

Cả hai nhân vật người lớn ở đây đều đáng trách. Mới đầu mình cũng nghĩ Daniel vô tội, nghĩ rằng Miranda quá nỡ độc ác khi chia rẽ tình cảm cha con nhưng càng đọc, càng thấy những lời tâm sự, những câu chuyện kể của Miranda và lũ trẻ, mình càng thấy Dan cũng đáng trách không kém khi quá vô tâm, không quan tâm đến những người xung quanh mình, nhất là vợ và con, những người thân yêu nhất.

Gia đình là gì nếu đó không phải là nơi để mỗi người thấy tự hào và yên bình khi nghĩ về nó? Miranda có thể điều hành được cả một công ty, hay "đế chế", nhưng lại không thể giữ cho gia đình của mình yên ấm. Daniel là chồng, là cha, vậy mà đã thất nghiệp lại còn không thể giúp vợ chăm lo gia đình con cái, chỉ chăm chăm vào sở thích cá nhân bốc đồng của mình.
......
...
Ngay cả bìa truyện cũng thấy được một đống lộn xộn, hổ lốn như cái gia đình đó....
....
..
Thấy buồn.

Đã không thấy hòa hợp thì nên dừng lại ngay, đừng để mình đã khổ phải để người khác khổ theo, nhất là những đứa trẻ, kết quả của sai lầm đó. Quyển sách này đúng ra, nên là quyển sách cho các ông bố bà mẹ đọc hơn là những đứa trẻ.




U ám quá nhỉ? Thôi bỏ qua mấy lời lảm nhảm lúc tự kỷ của mình đi vậy,  tươi tỉnh một tí, cùng với bé mèo nhàn nhã uống trà rồi đọc sách tiếp nhé :-* Dù gì thì đây vẫn là một quển sách thực sự đáng để đọc mà :)

Photobucket

Sữa ngô

0 nhận xét


Chẹp chẹp, ngon quá :x hơn 1 lít sữa ngô nấu từ 4 rưới 5h chiều đến giờ hết rồi :x :x Mình uống 2 cốc, còn lại papa uống hết :x :x Thơm mùi ngô, ngọt và ngậy vô cùng :x :x

Sữa có màu hơi vàng vàng của ngô ngọt, mình chụp ảnh không lên được màu như nguyên bản. Cơ mà ngon lắm ý, uống no cả bụng rồi đây này :x :x



Hnay mình cảm giác bụng mình nó to bất thường :)) Sáng 8h mới ăn sáng, 1 bát bánh đa cua to. 11h ăn trưa trên nhà bà ngoại. Mình ăn từ đầu bữa đến cuối bữa luôn, oánh chén toàn tôm hấp và miến xào 8-} dễ mình ăn phải đến 1 đĩa tôm mất 8-} Mà không cảm thấy no nhé. Mãi về sau lúc mẹ bóc thêm cho 3 con nữa ăn mới thấy ngán, cơ mà vẫn bỏ thêm đc một viên nấm mọc vào miệng nữa rồi mới đứng dậy 8-} Tối thì uống sữa ngô với ăn bát cơm thôi mà no căng :))


(Vậy mà lúc cân dưới nhà Hạnh vổ lại chỉ còn 42kg :(( Tại sao tại sao :(( )

Bánh Triều Châu hay Bánh trung thu ngàn lớp

0 nhận xét

Ngon không ngon không :x :x Nhìn như quả đào hay bông hoa hồng ấy nhỉ :x :x

Photobucket


Bôi bác thêm tí màu mè và zoom gần hơn tí nữa nhé :x

Photobucket


Để làm bánh này chắc phải cảm ơn tình yêu của mình mới được :)) Mấy ngày liên ngồi tự kỷ một mình xem phim lượn web để cho tình yêu làm bài chán ặc cổ ra, tức mình đi làm bánh. Mà làm bánh này không thể không có phẩm màu, tất nhiên là đám phẩm màu tình yêu mua cho ở Singapore rồi :x Đấy nhá, vậy là tình yêu có mặt cả ở trong động cơ và nguyên liệu làm bánh nhé :-*

Nhân bánh này :x Cái này cắt ra lúc bánh đang nóng, vừa mới lấy từ lò ra nên vỏ thì cứng giòn, nhân thì lỏng, chụp xộc xệch cơ mà hôm sau bánh nguội, vỏ mềm hơn nên cắt dễ hơn, và nhân cũng mịn màng đẹp hơn nữa.

Photobucket


Bánh nhân đậu xanh nhuyễn. Mình cho hơi nhiều nước tẹo, thành ra hơi nhão. Đúng ra theo hướng dẫn thì phải cho bột bánh dẻo (bột nếp chín) nhưng mình không có nên cái khó ló cái khôn, ta cho bột gạo tẻ :)) Vẫn đặc hơn đc :x (Sau khi làm xong rồi mới đọc đc là có thể cho bột ngô chứ chẳng ở đâu cho bột gạo tẻ như mình cả =)) ). Thây kệ, thành phẩm bánh của mình vẫn ngon như thường :x

Nhân đậu xanh nhuyễn thì ngọt vừa đủ, nhưng mình thấy vỏ bánh hơi nhạt một tẹo. Chắc lần sau sẽ tăng thêm tí đường và bỏ vào mấy hạt muối cho đậm đà :-?

Nói chung là mình duyệt bánh này rồi đấy :x nhỏ nhỏ xinh xinh nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay :x :x

 
  • secret garden © 2012 | Designed by Rumah Dijual, in collaboration with Web Hosting , Blogger Templates and WP Themes