08042011

0 nhận xét

10:30PM.
Đói.
Thèm ăn bánh gato kem, và các thể loại bánh mì.


Đến bao giờ mình mới mua đc cái lò nướng và làm được mẻ bánh đầu tiên nhỉ? Lại ao ước, ao ước...

Mango Pudding

0 nhận xét

Rinh từ blog chị Xì trum dzìa đây làm của để dành :">
Link gốc: http://tdhts.blogspot.com/2011/03/mango-pudding.html

Giờ mình là đang rất cần những món không-dành-cho-người-béo như thế này :">



* Nguyên liệu:
- 1 trái xoài chín khoảng 500gr
- 0.5l sữa tươi
- 300ml whipping cream
- 10g rau câu bột
- 200gr đường

* Cách làm:
- Xoài gọt vỏ, xay nhuyễn.
- Sữa + whipping cream + đường nấu lửa nhẹ, không để sôi. Khi đường tan hết thì cho rau câu vào, khuấy đều cho tan.
- Trộn đều xoài với hỗn hợp sữa + rau câu, để nguội và đổ vào khuôn. Dùng lạnh.

* Tip:
- Có thể thêm 3ml sữa đặc vào xay cùng với xoài nếu thích ăn ngọt.
- Có thể đổ bánh vào khuôn to hoặc khuôn nhỏ dạng chén, tách.
- Ăn kèm với trái cây tươi xắt hạt lựu, rưới thêm chocolate syrup hoặc nước cốt dừa sẽ ngon hơn.

Thư tình Valentine 2009 :x

0 nhận xét

Vừa tìm thấy cái này ở HPVN :x :-*
Gửi nàng công chúa nhỏ của anh…

Đôi khi anh ngồi và nhìn lại con đường mình đã đi qua, nhìn lại những hình ảnh mọi người lướt qua trong kí ức, và anh đôi lúc anh nhận ra là mình thật cô độc. Anh đã lắng nghe tâm sự của rất nhiều người, đã cùng họ giải quyết những tâm sự đó, nhưng lại chẳng có ai mà anh có thể chia sẻ cả em ạ. Nực cười thật đấy, nhưng cũng đúng thôi, ai cũng có việc riêng, cũng có nỗi đau của riêng mình và hạnh phúc của riêng mình. Hãy để họ giải quyết chuyện của họ đã…Cũng như lúc này đây, anh muốn tâm sự với một ai đó, nhưng chẳng thể tâm sự được, vì chẳng có ai anh có thể tâm sự. Người duy nhất anh có thể tâm sự thì anh chẳng thể nào tâm sự với người đó ngày hôm nay. Vì ngày hôm nay là ngày Valentine và người đó là em, người con gái anh yêu.

Em có nhớ ngày anh và em gặp nhau lần đầu tiên là ngày hôm nào không? Anh cũng chẳng nhớ nữa. Chỉ nhớ là anh đã là người bạn thân của em suốt nhiều năm qua, là “người ba yêu quý của con”. Em biết là anh đã thích em từ giữa năm lớp 10…em cũng đã từ chối anh và anh lại là một người bạn thân của em, một người ba luôn ở bên em những lúc em cần. Hai đứa như hình với bóng, cùng đi chơi, cùng buôn chuyện, và cùng nhau chat qua những mảnh giấy ở lớp học thêm Hóa ^^. Chẳng học hành gì cả mà chỉ lo chat thôi. Tệ thế đấy, thế nhưng hai đứa vẫn học khá môn Hóa, thế mới lạ chứ. Anh em mình cũng khá thông mình mà em nhỉ? Thực ra là anh không có tốt đẹp như em nghĩ đâu. Anh muốn làm bạn thân em rồi từ từ tiếp cận đấy. Gian xảo không? Nhưng mà thực tâm anh vẫn luôn coi em là một cô con gái rượu, hay làm nũng ba và được ba yêu quý. Anh vẫn đi giảng hòa cho em với thằng bạn thân. Chẳng biết sao anh lại làm thế nữa? Nhưng khi nhìn thấy em cười, anh chỉ biết đó là lúc anh thấy thật hạnh phúc…

Thời gian cứ thế trôi qua, thấm thoắt đã hết những năm cấp 3 đầy những kỉ niệm vui buồn, và anh xa em đi học đại học. Ngày chia tay anh đã lai em đi lung tung khắp nơi, mồ hôi đầm đìa nhưng anh không thấy mệt, vẫn đạp xe như gió, lai em đi giữa ngày trưa hè nóng bức. Gió thổi ù ù bên tai, vẫn thấy em cười pha chút hoảng sợ khi anh phóng nhanh qua cái ổ gà. Anh thấy lúc đó mình vừa vui vừa đau. Vui vì em đang cười thật vui vẻ, nhưng buồn…vì sau ngày hôm ấy, sẽ chẳng còn mấy khi gặp lại em nữa rồi… Anh và em đã chia tay nhau như 2 người bạn như vậy đấy. Và anh lên Hà Nội học, lao đầu vào công việc và học hành để quên đi nỗi nhớ thường trực. Và đến một ngày thật lạ…

Nếu có một ngày nào đó người ta không chửi bới việc đoán bệnh nhầm của bệnh viện thì đó là ngày mà anh biết mình bị đoán bệnh nhầm. Cũng nhờ đoán bệnh nhầm mà anh mới biết được tình yêu của em gửi gắm trong bài thơ em viết, nhờ nó mà anh biết em yêu anh nhiều đến thế nào. Và lời tỏ tình đã được viết ra trong một buổi tối hai đứa ngồi chat với nhau. Ngày hôm đó là ngày hạnh phúc nhất đời anh vì anh đã tìm được một nửa của mình, đó chính là em, người con gái anh yêu. Những tình cảm tưởng như đã tàn lụi chợt bừng lên khao khát, và anh biết, anh yêu em rất nhiều…

Và chúng mình đã yêu nhau như thế em nhỉ? Những ước mơ về một tương lai hạnh phúc. Khi anh cùng em ngồi trong một túp lều cắm trại bên cạnh bờ biền ngắm trăng lên và anh cầu hôn em…”Anh sẽ lấy ở trên trời một vì sao thật sáng cho em, để đeo lên ngón tay của em và ngôi sao đó sẽ gắn kết chúng ta mãi mãi”…Rồi những ước mơ về một mái ấm nhỏ trên thảo nguyên, khi em ngồi đan áo và anh thì ngồi chơi cùng hai đứa con nhỏ của chúng mình…Tình yêu của chúng mình nhẹ nhàng nhưng vẫn mãnh liệt.

Anh cảm nhận được hơi ấm của tình yêu len lỏi qua môi anh khi anh trao em nụ hôn đầu. Anh cảm nhận được sự bình yên khi ôm em trong vòng tay, ôm thật chặt để em biết anh yêu em đến thế nào. Anh cảm thấy mình lớn hơn rất nhiều khi biết lo cho tương lai sau này của hai đứa. Em đã cho anh rất nhiều thứ, nhưng quý trọng hơn cả, ấm áp hơn cả và đẹp đẽ hơn cả là tình yêu của em dành cho anh.

Anh giờ lại hơi tiếc thời cấp 3 khi xưa. Nếu khi xưa chúng mình có nhiều thời gian bên nhau đến thế thì hai đứa lại chẳng yêu nhau…Đến giờ khi tình yêu bừng lên trong con tim hai đứa, để anh và em cùng nhung nhớ về nhau hàng đêm thì lại chẳng thể ở bên nhau thường xuyên. Nhưng anh cũng không tiếc nhiều lắm đâu em ạ. Vì nếu chẳng xa em, anh sẽ chẳng bao giờ biết em yêu anh đến thế. Nếu chẳng xa em, anh cũng không biết là mình có tỏ tình nổi không nữa. Nếu chẳng xa em, có lẽ những phút gặp nhau sẽ chẳng nồng cháy yêu thương thì sao? Nếu như chẳng xa em, có lẽ anh cũng chẳng tập chơi ghita để cho quên đi nỗi nhớ, và giờ thì để chơi những bản tình ca từ tận trái tim cho em nghe… Nhờ đi xa mà anh cũng đã trưởng thành hơn em ạ. Và anh cũng chín chắn hơn khi nói lời yêu em. Không phải là tình cảm bồng bột thoáng qua, đó là niềm khao khát đã bao lâu nay dồn nén, là những lúc thử thách bằng cả thời gian không gian…Và khi anh nói anh yêu em…tim anh đã tự khắc lên chính nó một bóng hình chẳng bao giờ nhạt phai và thay đổi, đó là hình ảnh một cô gái luôn nhỏ bé so với anh, luôn trẻ con hơn anh, và luôn yêu anh nhiều cũng như anh yêu cô ấy em ạ.

11 bông hồng anh tặng em…

“1 giây anh yêu em, 1 phút anh yêu em, 1 giờ anh yêu em, 1 ngày anh yêu em, 1 tháng anh yêu em, 1 năm anh yêu em, 1 đời yêu em và anh chỉ yêu 1 mình em mà thôi”… Anh luôn tự hào rằng mình là một người quý trọng sự thủy chung. Sau này, dù có đi xa hơn chăng nữa, thì anh cũng sẽ quay về với em, để lại được ôm em vào lòng, để được hôn em một nụ hôn thật đắm đuối. Anh hứa với em đấy, em hãy vững vàng lên nhé. Anh yêu em rất nhiều…

“Em là một cô gái sáng nắng chiều mưa, giữa trưa có bão”, “Em có nhiều tật xấu lắm”, “Em không tốt như anh nghĩ đâu”… Con người ta có ai hoàn mĩ đâu em nhỉ? Em cũng phải có điểm chưa tốt thì anh mới là một nửa của em được chứ. Điều làm em đẹp hơn cả, tốt hơn cả những người con gái khác là em yêu anh rất nhiều và bọn mình luôn cùng cố gắng vun đắp cho tình yêu đó, phải không em? Với anh, em luôn là một người con gái tuyệt vời nhất. Ai dám bảo anh mù quáng trong tình yêu? Vì điều đó đúng mà chứ có phải sai đâu ha. Anh yêu em…

Valentine này anh chẳng ở bên em. Anh biết em buồn và anh cũng buồn lắm lắm. Nhưng em ơi, hãy tin anh em nhé. Anh luôn yêu em bằng cả trái tim này. Với anh, ngày nào cũng là ngày valentine cả. Với anh, ngày nào em cũng tặng anh một món quà thật ý nghĩa…và anh cũng luôn tặng em tình yêu cháy bỏng của mình. Và em này, anh nhớ em lắm…Anh yêu em, công chủa nhỏ của anh ạ… Lúc anh bắt đầu viết bức thư này lòng anh đang dậy sóng, và khi bức thư này kết thúc, một lần nữa em lại làm lòng anh phẳng lặng trở lại...yên bình...

Anh yêu em mãi mãi, dù thế nào đi chăng nữa…Hãy là vợ của anh nhé…

Người bạn, người ba, người yêu của em

Băng Tâm

Bầu bí

0 nhận xét

Bé cưng có bầu đc tầm 1 tháng rồi :x Bụng to hẳn ra, ti cũng to, hồng hồng nữa :"> Mỗi tội là em hơi khó tính và kén ăn một tí >"< Cơm thì phải cơm cá cơ, chứ không nàng chỉ gẩy gẩy liếm liếm tí rồi thôi :( mà cá cũng kén nha, không phải cá nào cũng ăn đâu [-( Món hẩu là đầu cá nục trộn cơm. Hic, nấu đầu cá cho nàng ý mà mình cũng phát buồn nôn, tanh ngòm cả bếp X_X Mẹ mà giấu nồi đầu cá dưới thùng sơn là nàng ý quanh quẩn bên cái thùng cả ngày, tìm mọi cách huých huých hẩy hẩy để lật cái thùng lên, ko thì kêu ầm ĩ, rồi gọi cả mình ra đòi ăn đến khi được ăn thì thôi. Gớm ghê!

Nàng có rận rồi, mà mình thì không có móng tay, ko bắt đc cho nàng ấy >"< đợi mấy hôm nữa nắng ấm hẳn lên lấy chuồng về rồi tắm cho cả hai anh chị >"< Bẩn quá cơ >"<

Mấy hôm rét, anh chị toàn ôm nhau ngủ dư lày:


Đấy, nhìn rõ chỗ lông trắng thành màu cháo lòng hết cả rồi >"< Bẩn quáaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!

Hôm nay ấm áp, nàng ta leo lên xe nằm khoe bụng bầu đây!


...

0 nhận xét

Bố ơi anh ấy và con khổ lắm rồi!

Con gầy, nhỏ, bố sợ anh lấy con về ko sinh đc con, rồi đứa trẻ ốm yếu này nọ... Cái này thì con đồng ý. Con cũng đang cố gắng từng ngày đây.

Con với anh không hợp tuổi, hợp mệnh. Con biết điều đó. Nhưng đâu phải chúng con khắc nhau hoàn toàn. Hơn 3 năm trời yêu nhau, tất nhiên cũng có lúc bọn con giận dỗi này nọ, nhưng chưa bao giờ quá 24h cả. Cũng có chuyện nọ chuyện kia, nhưng con thấy chúng con hợp nhau, hiểu đc nhau, biết cảm thông chia sẻ cho nhau. Thế cũng không đc hả bố?

Bố con chỉ là nhân viên bảo vệ. Bố là PGS, TS, Viện trưởng. Nhưng con tự hào về gia đình con luôn hòa thuận, đùm bọc nhau. Dù nhà nội con đông anh chị em, lại ít học nhưng tình cảm lại không hề ít. Còn nhà ngoại con thì cũng khá giả, cũng ông nọ bà kia chứ đâu có tệ. Còn gia đình bố thì sao? Bố học cao nhưng cũng đâu lo đc cho 2 chị vẹn toàn để bây giờ chính bố mẹ phải khổ? Bố học cao, mọi việc gia đình dồn lên vai mẹ để giờ mẹ bệnh nhiều đến vậy, lại vẫn phải chăm con chăm cháu hàng ngày. Liệu như thế có đáng không?

Bọn con yêu nhau đc hơn 3 năm rồi. Con cũng không ít lần đến nhà chơi, ăn cơm, trò chuyện. Tại sao đến giờ bố lại đùng đùng phản đối bọn con? Với cả, chúng con nào đã định cưới ngay đâu. Đời còn dài, thời gian còn nhiều, có nhiều thứ có thể thay đổi lắm chứ. Sao bố lại chọn ngay lúc anh đang phải vắt óc làm luận văn, con è cổ ôn thi tốt nghiệp ntn để mà phản đối, để mà nói?

Chị cả thuyết phục con từ bỏ. Chị nêu đủ các chuyện, nào là chuyện bố phản đối dữ như thế nào, đến chuyện vẽ ra cho con một tương lai vô cùng vất vả, khó khăn khi cứ nhất quyết yêu và lấy anh. Nhưng nếu con sợ, thì con đã chẳng nhận lời yêu anh khi anh đang cầm trong tay chẩn đoán u não của bác sĩ cùng với những cơn đau đầu chóng mặt đến bất thình lình. Nếu con sợ, con cũng sẽ chẳng cùng anh đi qua được quãng thời gian trên khi lòng hiểu rõ làm dâu trưởng của một gia đình, dòng họ gia trưởng như gia đình mình khó khăn, vất vả như thế nào.

Con đọc nhiều những câu chuyện tình yêu bị gia đình cấm đoán. Mỗi câu chuyện là mỗi hoàn cảnh khác nhau, kết thúc khác nhau. Tại sao cha mẹ cứ muốn làm khổ sở thế nhỉ? Con rồi sau này cũng sẽ làm mẹ, rồi làm mẹ chồng hay mẹ vợ, con nghĩ rằng, chuyện tình cảm của con mình mỗi thời mỗi khác. Ngay như bây giờ, với em trai con, khi nó dẫn người yêu về ra mắt, con cũng chỉ muốn đảm bảo rằng cô bé đó có thể chăm sóc đc cho em trai con và bố mẹ con được chu toàn. Nhưng không phải bằng cách cấm đoán chúng. Dù bố mẹ có đúng, nhưng con nghĩ, khi cấm đoán con cái yêu nhau, vô hình chung chính bố mẹ đã tạo ra vết nứt trong tình cảm gia đình, khiến tình cảm của đứa con với bố mẹ cũng phần nào suy giảm. Mà điều đó lại không tốt tí nào cả!

Bố mẹ đã vẽ đường cho anh ấy đi suốt cả cuộc đời ngay khi anh vừa được sinh ra, đã làm mọi điều khiến anh ấy đạt được những mục đích mà bố mẹ đề ra. Xin bố mẹ hãy một lần để cho anh ấy tự quyết định chuyện tình cảm của mình. Con không muốn vì chuyện này mà tình cảm giữa bố và anh ấy bị rạn nứt, cũng không muốn vì chuyện này lại khiến anh ấy không muốn về nhà với mẹ. Nhưng con lại càng không muốn buông tay khỏi anh ấy, khỏi 3 năm kỷ niệm, khỏi những niềm tin, tình yêu chúng con đã trao cho nhau.

Lắm khi con muốn sang thăm mẹ, chơi với các cháu mà cũng ngại ngần khi nghĩ đến bố...


------
Cảm ơn lắm tình yêu của em! Cám ơn anh đã luôn vững vàng bên em, đã yêu thương em nhiều đến vậy. Bọn mình cùng cố gắng hết sức, anh nha :-*

Sinh nhật Mai Nguyễn

0 nhận xét

Sinh nhật Mai Nguyễn là 23, nhưng 24 mới tổ chức ở nhà mình. Mệt phờ, nhưng mà vui. Cười nói suốt :)) và hậu quả là tối đó mình ngủ từ 8h tối đến 7 rưỡi sáng hôm sau 8-} b-(

[Lưu ý là trong đây hầu hết là ảnh dìm hàng =)) ko muốn xem từ đừng ấn tiếp nha =))
Ảnh đẹp nằm trong FB!]

Holding hands

0 nhận xét

Bức tranh thêu từ sau Tết, khởi công đúng lúc mình bị Rubella dành để tặng bố Tiệp mẹ Hoài nhân dịp 35 năm ngày cưới của bố mẹ. Kit do anh mua, chị Hương tài trợ :))

Lần đầu tiên thêu vải 11ct nên lúc mới thêu những mũi đầu tiên thấy choáng vì... sao cái lỗ vải nó to thế??? Can tội trước đó cắm mặt vào bức đôi hạc của ông bà nội (đến giờ là tròn 1 năm kể từ ngày khởi công mà vẫn chưa xong!) trên vải 14ct nên nhìn quen lỗ vải bé rồi. Lúc thêu thì lớ ngớ thế nào gập vải tìm trung điểm bị lệch, thành ra tranh cũng bị lệch theo. Lúc kẻ vải cũng lệch ô, hic, may mà có 2 cái bút chứ ko thì cũng toét mắt ngồi đếm chỗ nào đúng, chỗ nào sai.

Cả mình, cả anh đều thích màu của bức này. Sắc nâu tạo cảm giác rất ấm cúng mà sang trọng. Mình thích nhất lúc thêu đôi tay của 2 người, lặng người ngắm một cách sung sướng khi hiện ra chiếc nhẫn cưới trên bàn tay người vợ. Theo kiến thức ít ỏi (bằng con kiến) về các mẫu thêu của mình thì nguyên gốc mẫu này là của Vervaco hay DIM gì đó (hình như của Vervaco thì đúng hơn). Mẫu rất ít màu (mẫu này có 9 màu chỉ) nhưng lại cho nhiều cảm giác. Vừa thêu bức này, vừa nghĩ và hy vọng rằng, mình và anh cũng sẽ nắm tay nhau như vậy cho đến hết cả cuộc đời.

Khi tranh đang trong quá trình thi công thì mình nhận được món quà là mấy cây bút viết vải của chị Yến - MeKen... , thành viên Hội thêu thùa WTT. Ngay tối đó, sung sướng cầm trên tay mấy cây bút, có đứa đã chấm như điên lên vải :)) Công nhận có bút chấm thêu nhanh hơn hẳn. Đã thế, sau khi thêu xong, có bao nhiêu màu lại đem vẽ nguệch ngoạc lên vải để xem chỗ nào viết chữ, chỗ nào viết số! May mà sau khi ngâm nước pha giấm cả buổi sáng thì màu viết cũng bay đi hết, trừ... màu da cam còn loang loang và màu chì xanh :(( Không thể nào hết được vì chúng nó nằm dưới chỉ trắng. Chỉ thì không che đc hết bọn chúng, mình thì không biết sao để tống khứ bọn nó đi, đành tặc lưỡi: "Kệ, treo lên chẳng ai soi đâu!"

Toàn cảnh em :x
Vẫn còn vết xanh và loang loang cam

Cái này thì rõ cái vết loang loang của bút màu cam hơn này. Hic, một trong những chỗ ưa thích nhất của mình mà bị loang loang =((

Be strong, Japan

0 nhận xét

Nước Nhật

0 nhận xét

5 ngày rồi kể từ khi trận động đất - sóng thần ở Nhật Bản xảy ra. Thật sự không có gì để nói nữa cả bởi những hình ảnh TV, đài báo đưa hàng ngày, cùng những câu chuyện về cách cư xử của người Nhật đã nói lên tất cả. Xin nghiêng mình trước người Nhật, những con người mạnh mẽ, kiên cường nhưng cũng rất giàu lòng vị tha, nhân ái!

[It's five days since the great earthquake-tsunami has hit Japan on Saturday, March 11th. There's nothing to say because those imagines, news broascasted by TV, magazines, newspapers everyday and the stories about the Japanese's attitude have said all by themselves.]

Nhật Bản trong mình là những hình ảnh anime, manga trong trẻo, là những vòm cây anh đào hồng rực trong nắng tháng ba, là những gia đình trải thảm picnic ngắm hoa nói chuyện, là những võ sĩ sumo béo tròn ục ịch vật nhau trên sàn đấu, là những cây kiếm samurai cong vút mang trong mình nhiều huyền thoại... Nước Nhật bay giờ trong mình còn có cả sự kính nể, ngưỡng mộ về một nền giáo dục tiên tiến, về ý thức con người văn minh. Nhật Bản cũng là nơi có những người chị mình chưa một lần gặp mặt, họ cũng không biết mình là ai nhưng lại gắn bó vì những mối quan tâm chung: chị BBR, chị Diệp...

Nhất định sau này mình sẽ dạy con mình theo cách thầy Kobayashi đã dạy học sinh trường Tomoe! Một phương pháp dạy trẻ, theo mình nghĩ, gần như là tốt nhất. Truyện ra từ những năm 90, bây giờ phương pháp ấy đã được áp dụng ở hầu hết các trườg Nhật. Chẳng biết đến bao giờ thì nó đến VN nhỉ???

---------
Ví còn 40k. Hay ủng hộ Nhật bằng cách ra Daiso kiếm thứ gì về nhỉ?

 
  • secret garden © 2012 | Designed by Rumah Dijual, in collaboration with Web Hosting , Blogger Templates and WP Themes